Thứ Năm, 2 tháng 7, 2015

Lại chuyện Tiến sỹ Bò(!)..Đã đến lúc dẹp “loạn” tiến sĩ chốn quan trường?

Lại chuyện Tiến sỹ Bò(!)..Đã đến lúc dẹp “loạn” tiến sĩ chốn quan trường?

Chủ nhật - 25/01/2015 11:34

Đã đến lúc dẹp “loạn” tiến sĩ chốn quan trường, và chốn dân trường?


Tham khảo:

Đỗ Hoàng

VỊNH TIẾN SỸ BÒ

Con bò cột ở Mạc Tư Khoa
Tiến sỹ băng Tây nó giật ra
Hữu nghị người cho không lại vịt,
Bang giao khách tặng chăng đưa gà.
Vênh vang đã tưởng đà nên thánh,
Hợm hính đáu ngờ lại hóa ma.
Hai phía đầu trâu đâ cũng thế.
Sao mà bên ấy giống bên ta(!)

Hà Nội 2011
Đ - H
Lê Chân Nhân
24-01-2015
Minh họa: Ngọc Diệp
Minh họa: Ngọc Diệp
(Dân trí) – “Tôi nghĩ là Thủ tướng có thể thấy rõ tác hại của vấn đề tiến sĩ và quan chức, một vấn đề chỉ có ở Việt Nam. Nhưng đây cũng là vấn đề có thể giải quyết dễ dàng, giải quyết ngay nếu Thủ tướng quyết tâm làm”.
Đó là ý kiến của Giáo sư Trần Văn Thọ viết trên Tuổi trẻ ngày 17/1 với đoạn thông điệp 2014 của Thủ tướng: “Nhà nước phải xây dựng cho được bộ máy tinh gọn, hiệu lực, hiệu quả với đội ngũ cán bộ, công chức có phẩm chất, năng lực và tính chuyên nghiệp cao. Mọi cơ quan, công chức đều phải được giao nhiệm vụ rõ ràng. Việc đánh giá tổ chức, cán bộ, công chức phải căn cứ vào kết quả hoàn thành nhiệm vụ. Phải hoàn thiện tiêu chí đánh giá và cơ chế kiểm soát thực thi công vụ”.
Chưa ai biết “sáng kiến” đưa học vị thạc sĩ, tiến sĩ như một tiêu chí bổ nhiệm quan chức do ai đưa ra, có từ khi nào, nhưng đến nay thì hậu quả đã rõ mồn một. Nạn sính bằng, mua bằng, bằng giả ngày càng nghiêm trọng. Có địa phương “tham vọng” tiến sĩ hóa toàn bộ cán bộ lãnh đạo. Chợ bằng cấp ngày một xôn xao là để phục vụ cho những quan chức có nhu cầu bằng cấp.
Người ta mua bằng trong nước, rồi ra nước ngoài mua bằng. Nghiên cứu sinh đi lấy học vị tiến sĩ ở nước ngoài nhưng không cần học, không biết một chữ tiếng Anh bẻ đôi. Sau vụ Trường Đại học Nam Thái Bình Dương (Southern Pacific University) bị phanh phui, người ta lại đổ qua Philippines lấy bằng tiến sĩ. Học tiến sĩ nhưng thực chất là đi du lịch, kết hợp mua bằng.
Nếu như bằng cấp không có giá trị liên quan đến bổ nhiệm, thăng quan tiến chức trong hệ thống cơ quan nhà nước, thì không có nạn mua bán bằng cấp như mua rau hiện nay.
Xã hội cũng chẳng ai tin bằng tiến sĩ, thạc sĩ mà quan chức show ra trên danh thiếp. Nhắm con mắt cũng biết là tiến sĩ giấy.
Giáo sư Trần Văn Thọ đề xuất “phải đoạn tuyệt quan hệ giữa văn bằng tiến sĩ với tiêu chuẩn, tư cách, trách nhiệm của một quan chức. Cần quyết định chấm dứt ngay việc xem văn bằng tiến sĩ là một tiêu chuẩn để đề bạt quan chức, cấm quan chức học tại chức để lấy bằng tiến sĩ, cấm quan chức tham gia việc đào tạo tiến sĩ”.
Quá đúng. Làm cán bộ, công chức, làm lãnh đạo trong cơ quan nhà nước không nhất thiết phải có bằng tiến sĩ. Đó là hệ quả của thói chuộng hư danh, háo danh, phù phiếm. Cơ quan hành chính cần những công chức chuyên nghiệp, tinh thông nghiệp vụ, có lương tâm nghề nghiệp, có trách nhiệm của một công chức, không nhất thiết cần một nhà khoa học.
Chỉ có nước ta mới có chuyện tréo nghoe như vậy.
Cấm quan chức tham gia đào tạo tiến sĩ. Quá đúng. Anh là cán bộ nhà nước, lo công việc của cơ quan anh, của bộ, ngành anh còn chưa xong, sao lại đi tham gia đào tạo tiến sĩ?
Trách nhiệm đào tạo tiến sĩ là của các trường, viện, không phải là việc của quan chức. Hiện nay, có nhiều quan chức có học hàm, học vị (chưa biết thật giả), nên tham gia đào tạo tiến sĩ, thạc sĩ. Vừa cho nó oai vừa có thêm thu nhập. Việc này chỉ hỏng nền khoa học nước nhà đồng thời hỏng luôn công việc của cơ quan nhà nước.
Một cán bộ có trách nhiệm với cơ quan không bao giờ nhận đào tạo tiến sĩ cho dù có thực lực.
Một nhà khoa học chân chính không ai đi nhận đào tạo tiến sĩ theo kiểu làm thêm giờ vô trách nhiệm như vậy.
Rất ủng hộ ý kiến đề xuất của Giáo sư Trần Văn Thọ. Dẹp ngay kiểu nhập nhằng quan chức và tiến sĩ.

Khổng tử nhà tư tưởng, nhà giáo dục vỹ đại và Khổng từ viện...(tiếp theo kỳ trước)

Khổng tử nhà tư tưởng, nhà giáo dục vỹ đại và Khổng từ viện...(tiếp theo kỳ trước)

Thứ sáu - 13/02/2015 12:27
KHÔNG TỬ NHÀ TƯ TƯỞNG, NHÀ GIÁO DỤC VỸ ĐẠI CỦA TRUNG HOA

Nguyên bản Hán văn - Đỗ Hoàng

                  

KHỔNG TỬ VÀ KHỔNG TỬ VIỆN (Tiếp theo)



     Khổng Tử


Đỗ Hoàng
(Chuyển ngữ)
 Khổng tử nói: Cương trực, nghiêm nghị, chất phác là gần dân; “xảo ngôn lịnh sắc tiển hỹ nhân” – nói khéo và sửa nét mặt cùng hình dáng bề ngoài là ít có nhân vậy!
  Quân tử trong khoảng bữa ăn cũng không trái nhân, vội vàng cũng phải theo nhân, khó khăn trắc trở cũng phải theo nhân. Nếu bậc thánh và bậc nhân ta (Khổng tử) ta sao dám thất lễ.
  Người chí sỹ bậc đạo nhân không ai cầu sống mà hại đạo nhân! Chỉ có kẻ giết mình mà làm cho thành đạo nhân.
 Thầy Tăng Tử nói rằng: - Người đi học phải nên có lòng kiên nhẫn, việc thì nặng mà đường thì xa, lấy đạo nhân làm việc phải làm của mình thì có phải là việc nặng không? Theo làm đạo nhân cho đến chết mới thôi, thì có phải là xa không?

THIÊN MỆNH

Thiên mệnh hay là đế mệnh.
Không biết mệnh trời thì không lấy gì làm quân tử! Người quân tử cứ an mà làm điều lành, điều phải dẫu thế nào cũng ó cái mệnh của trời, không nên oán trời và giận người. Trên không oán trời, dưới không trách người, cứ bình dị mà đợi mệnh.
Tri mệnh:  Ngũ thập tri thiên mệnh – Năm mươi tuổi ta mới biết được mệnh trời, mệnh mình! Việc hành động của trời rất mạnh, người quân tử phải theo mà tự cường không nghỉ.
 Trời sinh ra muôn vật, nhân cái tài lực của từng vật mà đôn đốc thêm vào , cho nên vật nào có thể vun đắp được thì vun đắp vào cho tốt lên, vật nào nghiêng lệch thì làm cho đổ nát đi.
Quỷ thần: Quỷ thần là cái khí thiêng liêng trong trời đất, tuy mắt ta không trông thấy, tai ta không nghe thấy nhưng vẫn thể được cả muôn vật, không sót một vật nào, đâu đâu cũng như ở trên đầu ta, ở bên phải, bên trái.
    Ta đã cầu nguyện lâu rồi!
Nếu ai là người bất nhân, bất nghĩa làm những điều trái đạo phải tội vớí trời thì dẫu có cầu nguyện quanh năm cũng chẳng ich gì.
 Người có nghĩa vụ làm việc nghĩa của người, còn quỷ thần thì kính mà xa ra!
Kính và thành: Khổng tử tin là có trời và có quỷ thần. Trời không thân với ai, chỉ thân với người hay kính. Trời không đứng về phe nào, trời chỉ đứng về phúa cái thiện!
Kinh thư viết:  Quỷ thần không thường chứng giám cho ai, chỉ chứng giám cho kẻ hay thành. Vậy chỉ có kính và thành mới động đến trời và quỷ thần.
   Người quân tử sợ mệnh trời, lấy kính mà sửa mình. Kính, thành là cái gốc luân lý của Nho giáo.
Sự sinh tử:  Người ta sinh ra có khí, có hồn, có phách. Khí, hồn, phách hội lại gọi là sinh. Người ta ở đời có mệnh, có có tính, có sống, có chết. Chia một phần trong đạo tự nhiên của trời đất ra gọi là mệnh; rõ hình ra ở cái lý nhất quán ai cũng như ai, gọi là tính, biến hóa ở âm dương mà thành ra có tượng có hình gọi là sinh, hóa đến cùng, sổ hết gọi là tử. Cho nên mệnh là cái bắt đầu của tính, tử là cái cuối cùng của sinh. Có cái bắt đầu thì tất nhiên phải có cái cuối cùng. Vậy chết không phải là đã hết, chỉ hết cái hình hài mà thôi, còn cái khí tinh anh, tức là tinh thần thì lại về chỗ sáng rõ ở trong vũ trụ. `
Cổ nhân nói: Ba vua ở trên trời. Vua Văn vương nghiêng xuống bên các tả hữu bàn chuyện thánh thần, ma quỷ đẻ quảng bá cho thần dân được rõ..
Cho nên nói người chết là mất hẳn, không biết gì nữa là điều bất nhân, không nên theo; cho người chết là còn biết như lúc sống là bất trí, không nên theo. Ta đừng nên thờ cũng bậy bạ, nếu không phải bậc minh chính đáng thờ, đáng cúng thì không thờ cúng. Không phải cha mẹ, tổ tiên mình mà thờ cúng gọi là siểm (nịnh hót, ton hót)
  Thành thực là đạo Trời, giữ cho được thành thực là đạo Người! Bới thế tánh nhân dạy người ta: vui theo đạo Trời và biết mệnh Trời cho nên không lo, tùy chỗ mà an, mà đôn đốc điều nhân cho nên có lòng yêu mến muôn loài, vạn vật!

                            ĐẠO CỦA KHỔNG TỬ

   Cố nhân nói: Đức Trọng Ni tổ thuật đạo từ vua Nghiêu, vua Thuấn, bắt chước phép vua Văn, vua Võ, trên theo Trời mà quyền biến, dưới tùy thủy thổ mà an vui! Ở trong đạo ấy muôn vật đều hóa dục mà không hại lẫn nhau, các đạo đều thi hành mà không trái nhau. Đức nhỏ thì phân minh như nước sông chảy; đức lớn thì đôn hậu mà sinh hóa vô cùng.
  Đạo của Ngài khoan hoằng quảng đại như thế mà lại theo cái tông chỉ chí công, chí chính, chủ ở sự làm điều lành điều phải, bao giờ cũng dễ dàng ung dung, không cố chấp điều gì. Dẫu đối với đạo khác Ngài cũng không công kích.
Không tử nói: Công kích đạo khác là chỉ hại mà thôi!
  Đạo của Không tử, tuy nhận có quỷ thần, công nhận sự sống chết nhưng không lấy việc quỷ thần mà đặt ra những điều mê tín, không lấy sự sống chết mà huyền hoặc lòng người. Ngài chỉ cốt lấy nhân, nghĩa, lễ, trí, hiếu đễ trung tín làm đạo thường. Ba cái cương lĩnh: minh minh đức, thân nhân, chỉ ư, chí thiện là cái quan niệm sự học trong  đạo Khổng! Đạo của Không tử lấy hai chữ  CHÍ THIỆN  làm cực điểm.Từ đầu chí cuối chỉ có một mối, chủ lấy tthieen lý làm gốc, dùng hiếu đễ, lễ nhạc mà khiến người ta tiến lên đến ậc nhân.
 Không tử nói: Đạo ta suốt từ đầu chí cuối chỉ có một mà thôi!
 Trời phú cho gọi là tính,theo tính gọi là đạo, sửa đạo gọi là giáo. Đã là đạo thì không giây phút nào xa lìa được. Nếu xa lìa ra được thì không gọi là Đạo nữa!
  Đạo không xa bản tính của người ta, nếu theo đạo để cho xa bản tính người ta thì không phải là đạo.
  Thầy Tử Tư nói: Đạo của người quân tử rộng rãi, dễ hiểu mà có phần tinh vi, ẩn khuất không tyheer biết hết được. Đứa thất phu, thất phụ cũng có tể biết được, nhưng biết cho đến cùng cực, thì tuy thánh nhân cũng có điều không biết được. Đứa thất phu, thất phụ không có tài năng gì cũng có thể làm được, nhưng làm cho đến cùng cực gì tuy thánh nhân thì cũng có điều không làm được. Đạo  người quân tử lập mối đầu ở những điều nhỏ mọn tầm thường của những kẻ thất phu, thất phụ biết được làm được mà lên đến cùng cực thì xét rõ việc trời đất.
Khổng tử nói: Đạo ta theo đến cùng chí thiện, chí mỹ, trong đạo có cái vui thú vô cùng, ai nghe một lần thì dẫu chết thì cũng không uống một đời. Buổi sáng nghe mà ểu được đạo, buổi tối chết cũng vừa lòng! Ta không nhận cái gì là nhất định, không có chấp điều gì cả. Không có bốn điều là: không có riêng tư, không đoán phỏng chắc trước, không cố chấp, không vị mình.
Sinh hoạt vui: Người quân tử gặp cái gì cảm đến thì ứng thuận ngay, tự mình không có vui thú. Cách sửa việc làm của người quân tử là chưa đạt được cái chí thì vui ở cái ý muốn của mình, lúc đã đạt được rồi thì vui ở chỗ được. Cả đời lúc nào cũng vui, không có một ngày nào buồn. Kẻ tiểu nhân thì không thế. Khi chưa được thì lo không được, khi đã làm được rồi thì lo sợ mất cái đã được. Bởi thế chỉ lo suốt đời, không có một ngày nào vui cả.
  Khổng tử khen thấy Nhan Hồi: Hiền vậy thay Nhan Hồi, một giỏ cơm, một bầu nước ở chỗ nhỏ hẹp, người khác thì lo buồn không chụi được thế mà Nhan Hồi không bao giờ đổi cái vui của mình. Hiền vây thay Nhan Hồi!
 Khổng tử tự bạch: Ta làm người, có việc gì chưa nghĩ ra thì nghĩ đên quên ăn, quên ngủ; nghĩ ra rồi thì vui quên mất cái lo, không biết cái già sắp đến!

                       QUÂN TỬ VÀ TIỂU NHÂN

  Lúc đầu chữ quân tử chỉ những người có địa vị tôn quý, tiểu nhân chỉ dân thường, không có địa vị gì trong xã hội. Không tử nói: Quân tử học đạo thì yêu người, tiểu nhân học đạo thì dễ khiến. Quân tử chuộng nghĩa dũng, Quân tử có dũng mà không có nghĩa thì làm loạn; tiểu nhân có dũng mà không có nghĩa thì đứa ăn trộm.
  Về sau nghĩa quân tử và tiểu nhân mở rộng ra. Quân tử là người có đức hạnh tôn quý và gọi tiểu nhân là người có chí khí hèn hạ. Vậy quân tử theo nghĩa rộng thì dẫu bần hàn cùng khổ cũng là quân tử, tiểu nhân dù có quyền cao chức trọng vẫn là tiểu nhân. Người làm quân tử không làm nho tiểu nhân!
Quân tử hiểu rõ chưng nghĩa, tiểu nhân hiểu rõ chưng lợi.
Quân tử thì trung dung, tiểu nhân thì trái trung dung
Quân tử cầu ở mình, tiểu nhân cầu ở người.
Quân tử thư thái mà không kiêu căng, tiểu nhân kiêu căng mà không thư thái.
Quân tử hòa với mọi người mà không hùa với ai, tiểu nhân thì hùa với mọi người mà không hòa với ai!
Quân tử không đảng phái.
Quân tử chung khắp mọi người mà không tây vị, tiểu nhân tây vị mà không chung.
Quân tử bao giờ trong bụng cũng phẳng lồng lộng, tiểu nhân bao giờ trong bụng cũng lo ngay ngáy.
Quân tử cố giữ lúc khốn cùng, tiểu nhân lúc khốn cùng thì làm bậy.
Quân tử có thể không biết được cái nhỏ nhưng nhận bết được cái lớn; tiểu nhân không có thể chịu được cái lớn mà có thể biết được cái nhỏ.
Quân tử làm điều hay cho mọi người không làm cái ác cho người; tiểu nhân không như vậy.
Quân tử dễ thờ mà khó làm đẹp lòng kịp đến dùng người thì tùy tài mà dùng; tiểu nhân khó thờ mà dễ làm đẹp lòng, vì không lấy đạo làm cho đẹp lòng kịp đến dùng người thì cầu toàn ích kỷ.
Quân tử thì không thể bất nhân, chưa có tiểu nhân mà có người có nhân đấy.
 Khổng tử chia nhân loại ra làm hai hạng người như vậy.
Quân tử chủ ở sự theo thiên lý để làm những điều công chính; tiểu nhân chủ ở sự theo tư dục để làm những điều tà khúc. Một đường thì làm để tôn phẩm giá mình lên, một đằng thì hạ phẩm giá mình xuống. Ai muốn theo đường nào thì cũng tùy cái chí của mìnhử
Người quân tử làm gì cũng theo đạo lý, tự xét mình thành tâm thì còn lo lắng điều gì nữa.
Người quân tử lấy sự học đạo làm gốc cho nên chỉ lo không đạt tới đạo chớ không lo lợi lộc hay không có lợi lộc.
Quân tử làm việc gì cũng được, chứ không chỉ một tài một nghề mà thôi.
Quân tử nghiêm trang mà không tranh với ai, hợp quần với mọi người mà không bè đảng.
Quân tử không tranh gì cả mà có tranh nữa thì chỉ có việc bắn thì mà thôi!
Quân tử nói chậm mà làm thì nhanh.
Quân tử giữ bền cái chí theo lẽ minh chính không bao giờ thay đổi.
Quân tử giao lưu với mọi người, trên thì không nịnh, dưới không khinh rẻ, vị tha.
Quân tử xem cơ trời mà suy xét.
Quân tử chủ ở sự kính để giữa tâm tính thăng bằng, giữ điều nghĩa để các việc ở ngoài cho có khuôn phép.
Quân tử lấy nghĩa làm cốt, lấy để mà làm, lấy khiêm tốn mà thi thố ra, lấy lòng tín mà thành tựu.
Quân tử cử động có thể đời đời làm đạo cho thiên hạ, hành vi có thể đời đời làm khuôn cho thiên hạ, nói năng có thể đời đời làm chuẩn mực cho thiên hạ; người ở xa thì trông mong, người ở gần thì không nhàm chán.
Đạo của quân tử nhạt mà không chán, giản dị mà có văn vẻ, ôn hòa mà hợp lý.
Quân tử không hậu trọng thì không uy nghiêm, học không kiên cố, chủ ở sự trung tín, không bạn với những người không làm việc nhân đức như mình.
Quân tử luôn luôn cầu thị, như người tập bắn bia nếu không trúng đích thì tự xét lại mình.
Quân tử thấy điều thiện thì phải làm, thấy điều ác thì phải sợ hãi như thò tay vào nước sôi, cương quyết chống lại.
Quân tử cái gì biết thì cho là biết, cái gì không biết thì nói là không biết, đấy chính là sự biết.
Quân tử làm văn - chất hơn văn thì quê mùa,văn hơn chất thì kém lòng thành thực, văn chất đều nhau nhiên hậu mới là quân tử.
Làm quân tử rất khó. Quân tử thấy lợi thì nghĩ đến nghĩa, thấy sự nguy cấp thì trao mệnh mình mà chống lại, lời giao ước lâu năm mà không quên.
Đức hạnh của bậc thánh nhân là đạt cái lý của tình tinh, suốt cái kiến của vật loại, biết cái cớ của u minh, rõ cái nguồn của hồn phách sống chết,

SỰ HỌC VẤN CỦA QUÂN TỬ
Người xưa nói: Ngọc không mài dũa không thành ngọc đẹp, người không học không biết đạo nghĩa!
Thầy Tử Lộ nói: Người quân tử học để hiểu rõ đạo nghĩa. Người ta học dể hiểu đạo nghĩa biết cách sống tốt đẹp, để có phẩm giá đạo đức hơn người!
Không tử nói: Quân tử  tiến đức tu nghiệp. Trung tín là để tiến đức, tu tỉnh ngôn từ, lập cái thành thực của minh là để giữ vững cái nghiệp mình theo. Biết chỗ đến mà đến chỗ ấy tức là đến gần cái đức, biết chỗ cuối cùng mà suốt đời giữ vững là có thể gĩ cho tròn cái nghĩa.
 Người đi học vào thì hiếu ra thì đễ, cần mà tin, yêu mến mọi người mà than cận ngời có nân, làm được những điều ấy rồi thừa sức mới học văn!
Người muốn có nhân mà không học thì bị cái ngu che mờ, muôn có tri thức mà không học thì bị cái cao vọng che mờ, muốn tín mà không muốn học thì bị ngu ngĩa che mờ, muốn liêm trực mà không học thì bị cái ngang ngạnh che mờ, muốn dũng mà không học thì bị cái loạn che mờ, muốn cương mà không muốn học thì bị cái táo bạo kinh suất che mờ.
Nhân, trí, đức, tín, dũng, cương đều là đức tốt. Muốn có những đức ấy thì phải rèn luyện và phải học.
Khổng tử là người chuyên cần vê việc học. Ông nói: Ta suốt ngày không ăn, suốt đêm không ngủ để suy nghĩ, vô ích, không bằng học. Học mà không suy nghĩ chẳng hiểu gì thì mờ tối; nghĩ mà không học thì khó nhọc mất công không. Học cho rộng, hói cho kỹ, nghĩ cho cẩn thận, phản biện cho sáng rõ sắc sảo làm cho hết sức. Có điều không học nhưng đã học thì học cho đến nơi đến chốn; có điều không hỏi nhưng đã hỏi thì phải hỏi cho rõ; có điều không nghĩ nhưng đã nghĩ thì phải nghĩ cho hết lý; có điều không phản biện nhưng đã phản biện thì phải minh bạch thấu tình đạt lý. Người ta dụng công một, ta phải dụng công mười. Ta dụng công mười mà không đạt thì phải cố gắng gấp nghìn lần để đến thành công thì thôi.
  Nếu quyết tâm theo đạo ấy, thì tuy ngu rồi cũng thành ra sáng,
Yếu đuối cũng thành ra khỏe mạnh.
Có thể bắt được mãnh tướng trong đám ba quân, mà không thể cướp được cái chí của đứa thất phu.
Người quân tử ăn không cầu no, ở không câu yên, làm công việc thì mau mắn, nói điều gì thì cẩn thận, tìm người có đạo mà học để làm phong phú ngôn ngữ và hành vi của mình.
 Học mà không nghĩ đến cầu danh cầu lợi thì mới là cái học của người quân tử.
Tu thân:  Muốn sửa mình cho thành người, có đức hạnh hoàn toàn thì trước hết phải giữ cái tâm mình cho chính nghĩa, cái ý của mình cho ngay trực thì mới cách vật trí tri được.
 Tâm đã chính, ý đã thành thì tự nhiên cái lương tri, lương năng của mình, tức là cái minh đức của mình thành ra mẫn nhuệ, xem xét điều gifd cũng hiểu rõ chỗ sâu xa mà làm điều gì cũng hay, đối phó cảnh huống nào cũng tốt, đắc kỳ trung,có điều hòa có bình hành rất hợp với đạo lý!
Thầy Tăng Tử nói: Giàu thì hiện ra ở nhà, có đức thì hiện ra ở người, trong bụng quảng đãng thì than thể ung dung, vẻ mặt thư thái. Bởi thế người quân tử phải giữ cái ý của mình cho thành thực.

                                      Huế năm 1976 – 1977

                                                Đỗ Hoàng
                                                (còn nữa)
 

Những phù thủy văn nô

Những phù thủy văn nô

Thứ hai - 04/05/2015 02:06


NHỮNG PHÙ THỦY CỦA VĂN NÔ (*)


THÁI DOÃN HIỂU


Lts:

ĐỖ HOÀNG  VỊNH VĂN NÔ

Đời nào cũng có lũ văn nô.
Thấy vịt ngôi cao chúng tụng hô.
Khúm núm trước bầy quan hút máu,
Vênh vang sau đám mọi ăn hồ!
Câu văn dựa  thế mùi rơm rác, 
Mấu báo xu thời khí cóc khô!
Kẻ sỹ danh mang mà tệ thế.
Tang thương sông núi nát cơ đồ!

                   Huế  30-3-2015
                         Đ - H

      Bài viết của Học giả THái Doãn Hiểu:
Nguyễn Văn Thạc là một thanh niên học sinh có số điểm đủ để đi du học nước ngoài. Nhưng gia đình lý lịch xấu, chính quyền địa phương bắt anh vào lính, đẩy vào chiến trường B. Thạc có thể trở thành anh hùng trên tuyến đầu chống Mỹ được không? -  Không, khó có thể. Nhưng ai từ Nhật ký của  liệt sỹ Thạc đã phù phép cho anh trở thành anh hùng, thành tấm gương điển hình phát động thanh niên toàn quốc  học tập?

  Bác sỹ Đặng Thùy Trâm đi chiến trường bị người yêu phụ bạc, cô phá phách luôn đời mình bằng cách làm vợ tháng, rồi vợ năm cho Bí thư huyện ủy Tam Kỳ để anh hai lo cho sinh mệnh chính trị tương lai cho em út.

Khi sống ở nước ngoài, tôi có dịp tiếp xúc với văn bản gốc Nhật ký Đặng Thùy Trâm. Nó rậm rạp lắm, phơi bày những bí mật bản năng thật thà của con người. Nhờ sự cắt gọt tỉa tót của ông phù thủy biên tập mà nó trở thành tác phẩm văn học hoàn hảo có lợi cho nhân vật và việc tuyên truyền chính trị. Văn của người biên tập chiếm đến 1/3. Tính trung thực của thể ký bị xâm hại đến nghiêm trọng, không đáng tin cậy.

Hay ho thật đấy! Nguyễn Văn Thạc, Đặng Thùy Trâm đã từng bị lừa (trong đó có tôi và chúng ta) xả thân vào cuộc nội chiến cốt nhục tương tàn đẫm máu, để bảo vệ một ý thức hệ nhảm nhí. Nay, người ta lại còn dựng lại hai hồn ma này dậy để tiếp tục lừa con cháu chúng ta lần nữa! Nên chăng?

Nếu bất cứ quyể nhật ký nào của cây viêt không chuyên, được bàn tay phù thủy của bọn văn nô phù phép như nhật ký Nguyễn Văn Thạc và Đặng Thùy Trâm rồi quảng cáo um xùm lên để trở thành một kiệt tác văn học bán hót thì nền văn học hiện đại Việt Nam đã đến thời kỳ mạt vận.

Chân lý ở đây là phản ứng dây chuyền lừa!  

(*)  Trích trong Minh triết thật giả - NXB  Văn học năm 2015

Th - D - H
Sửa - Xóa
Tổng số điểm của bài viết là: 97 trong 20 đánh giá
1
2
3
4
5
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a
Lê Bách - 01/06/2015 03:55
Sao TDH lại cứ cố tình chứng minh ý kiến của mình là đúng bằng cách đưa dẫn chứng này nọ. Điều quan trọng là 2 chiến sĩ ấy đã hy sinh anh dũng và được tôn vinh LS. Họ xứng đáng anh hùng. Cuộc đời ai mà chẩ có chuyện hay chuyện dở, 2 LS ấy, khi sống không phải thánh nhân, mà vẫn là 1 con nguòi. Tại sao TDH cứ cố tình lôi chuyện nọ chuyện kia ra bôi bác? Hăn chính là kẻ bỉ ổi xấu xa nhất, có nhận quả báo cũng là xứng đáng.
TRần Trung - 01/06/2015 02:01
Truyền thống dân tộc ta có câu "Nghĩa tử nghĩa tận" vậy mà TDH:
1.Xúc phạm đến LS một cách quá đáng
2.Hỗn láo xấc xược với công chúng mạng bằng lời lẽ thô bỉ
Hai điều trên chứng tỏ TDH là người THẤT ĐỨC, BẤT LƯƠNG
Phạm Trung Nghĩa - 01/06/2015 01:29
Những người bình luận đều có thiện chí tìm ra đúng sai, thật giả, vậy mà TDH lại bảo là "bình loạn" trong cái tít "trả lời cư dân mạng "bình loạn" về..." riêng thái độ ngạo mạn coi thường công chúng bằng từ ngữ ấy đã không thể chấp nhận. TDH còn cho mình là "ân nhân" mang sự thật đến cho mọi người (trong bài trả lời trên). Rõ ràng TDH là người có tâm địa đen tối, không xứng đáng cầm bút.
Ng Văn Tuế - 31/05/2015 12:36
Tôi được biết cả 2 ông bà TDH, HL đều là nhà giáo hưu trí. Ông giáo thừa biết, những sự việc liên quan đến A Thạc, chị Trâm đều không có gì đáng kể. Anh Thạc không được đi học, "bị đẩy" ra chiến trường, đâu phải lỗi ở anh ấy. Chị Trâm yêu anh cán bộ, ăn nằm với anh ấy, chuyện quá bình thường của nam nữ đến tuổi trưởng thành, không hề có lỗi gì cả. Sao ông TDH lại bôi nhọ? Hai bên chinh chiến, tôi không bênh bên nào cả, nhưng 2 vị trên xứng đáng được mọi người kính trọng, tôn thờ. Ông TDH hãy mau mau tỉnh ngộ và cũng nên nghĩ đến điều QUẢ BÁO. Tôi lo cho gia đình ông lắm đấy.
Vu Thanh - 31/05/2015 12:08
Qua việc này thấy rõ TDH là kẻ có tâm độc ác, người chết rồi mà chết anh hùng, vẫn bị hắn lôi ra bôi nhọ. Với tâm độc như vậy có xứng đáng là người cầm bút hay không? Ai có ở chiến trường mới thấy gian khổ, một sống mười chết. Hèn nhát khống chịu nổi.
TDH quả thật quá tàn nhẫn và bỉ ổi. Mà sao Nhà xuất bản VĂn Học lại cho in cuốn sách có những trang xấu xa bỉ ổi như thế? Tôi đề nghị cơ quan chức năng kiểm tra xem. Nếu đúng như thế thì phải kiểm điểm người chịu trách nhiệm, thu hồi sách và kỷ luật những người liên quan.
123456  Trang sau

Thơ hậu hiện đại của Đỗ Hoàng

Thơ hậu hiện đại của Đỗ Hoàng

Thứ ba - 31/03/2015 09:49
VÔ LỐI ĐỖ HOÀNG

Lts: Hậu hiên đại (vô lối) là một loại hình phi thơ ca nhưng được nhiều cá nhân, tập thể cả các cơ quan chính thống cũng thừa nhận khẳng định qua các giải thưởng quốc gia, hội thảo của các cục, vụ viện. Nhà thơ Đỗ Hoàng cũng thử làm vô lối để xem mức độ thi ca của nó như thế nào. Xin giới thiệu cùng bạn đọc!
  vannghecuocsong.com

 


Đỗ Hoàng
 
VO LO 2 DO HOANG

Đỗ Hoàng

KHÁC

Nói tiếng Việt ít
Chêm English vào
Ai love thi ca
Sằng sặc
Thua thằng cu đái
Nghe đâu ở Bỉ.
Thi ca mà thua thằng cu đái
Mần thơ cấy chi?
Thua cà lơ
Người Việt đi đến đâu?
Thuộc Tàu
Thuộc Mỹ?
Hoang đường
Làm rối cả lòng ta!
Vô ngôn!

Hà Nội ngày 4 -4 -2015

Tác giá tự dịch ra thơ Việt:

KHÁC NGƯỜI

Nói tiếng Việt ít
Chêm tiếng Anh vào
Tôi yêu thi tứ
Cười vui xiết bao!

Thua thằng cu đái
Ở bên châu Âu
Làm thơ là dại
Vân Kiều cũng sầu.

Người Việt về  đâu?
Hay là thuộc Mỹ
Hay lại thuộc Tàu
Hoang đường như đĩ
Rối cả lòng ta!
Vô ngôn!

Hà Nội ngày 4- 4 -2015

Đ – H

Đỗ Hoàng

ĐẠN

Cầm AK lia
Cây đổ như rạ
Giun dế bào ra
Máu chảy
Không khóc

Quê nhà ăn cháo cám
Mỗi viên đạn đủ cơm ăn cho tiểu đội một ngày.
Đạn như sỏi quê nhà.

Cái chết im như lỗ đen vũ trụ
Hắn vẫn có nhu cầu
Ăn ngủ đụ ỉa.

Lại tiếng nổ
Không phải thời hồng hoang
Thời hắn sống
Lia AK

Hắn trở về
Anh hùng
Mấy ai biết đống xương chất cao bằng đầu hắn
Hô to
Đạn!

Hà Nội ngày 4 -4 – 2015

Tác giả tự dịch ra thơ Việt:

PHÍ ĐẠN

Cầm AK hắn lia
Cây cối đổ như rạ
Giun dế bò ra
Máu chảy im lời.

Quê nhà ăn cám
Đạn đắt như vàng
Một viên đạn lửa
Tiểu đội no căng!
Chêt như lỗ đen
Nhu cầu hắn sống
Ăn ngủ đụ ỉa
Cái gì cũng thèm.

Vô cùng tiếng nổ
Như buổi hồng hoang
Hắn vẫn còn sống
AK đoàng đoàng!

Hắn trở về xóm
Anh hùng hô vang
Xương chất thành đống
Tôn ca hát tràn!

Đạn đạn đạn đạn!
Muôn năm muôn năm!

Hà Nội ngày 4—2015

Đ – H

Đỗ Hoàng

GÔN

Một nghìn sân gôn
Chưa đủ
Lòng muốn của kẻ bụng bịch trống nghìn con voi cũng vái dài.
Biệt thự năm sao có trăm con gái ở lỗ căng màn cho bụng bịch trống ngủ
Chưa thỏa mãn.

Phá đất ngập nước làm sân bóng chày
Đuổi dân ba hạng đi cho chúng nó về lại thời ăn lông ở lổ
Thi hoa hậu xóm
Thi hoa hậu xã
Thi ha hậu huyện, tính
Và triêu đình

Cho bụng bịch trống cuỗm.
Đỡ mất công tìm rau sạch!

Nuôi lâu dài bầy chuột trên bàn thờ.
Lại mãn nhãn
Gôn!

Hà Nội 4-4-2015

Đỗ Hoàng

CHẶT

Cây là thiên thần trong vũ trụ
Chặt cây như chặt thánh.
Chỉ đầu bò sát mới phá cây che mát.

Một tháng qua máu vẫn ròng ròng
Đám chuột thiếu gì thóc giống ăn
Lại còn thèm máu cây.

Quyền lực được bao che
Phe nhóm
Ông Phỗng Sành.

Tơi tớp kiến chạy đói.
B.ao nhiêu lương tri thức tỉnh
Ăn nhằm gì.
Súng gươm tua tủa chỉa ra

Chặt
Chặt
Oan hồn cây
Có ngày vitsd cổ chúng!

Hà nội ngày 4-4-2015

Đ – H

Đỗ Hoàng

CHÓT BẸT

Đánh đấm
Bao nhiêu nhân mạng nằm như khoai
Cười
Mãn nguyện

Quay lại
Thua Xiêm la
Chà và
Lào mọi

Cái tăm nhập từ Thái
Comdom nhập từ Mỹ
Nhục
Tiến sỹ như mối bị mưa bay ra.
Cục phân nhập từ Tàu!

Chót bẹt!

Hà Nội ngày 4-4-2015

Đ – H

Đỗ Hoàng

THẤY

Thần đói chạy như lính xung phong hô lê manh!
Giếng hai còn dài.
Cố gái có chửa ăn cháo rau khoai chin tháng
Người Việt tụt xuông hai xăng ti mét.

Các quan địa phương lại lên chức.
Trùng trùng
phe nhóm.

Người ta xây metro hơn thế kỷ.
Cái cầu vươt như cọng tàu khoai nước, ngắn như váy ca ve
Tắc!

Cái tàu hỏa
Như gòng chở than của xứ người!
Chủ nghĩa phe nhóm
Tuyệt
Đói!

Hà nội ngày 4-4-2015
Đ – H

Đỗ Hoàng

SUNG

Lại ở lổ chạy ba vòng nương, chạy chin ngọn đồi, chạy mười ngọn núi; chạy tới chạy lui, miệng mồm lẩm bẩm cười nhăn nhở, hở môi, hở răng.
Khoái
Bạch bạch nõn nòn nường nường
Túm lông
Mãn nhãn!
Con bò cái động đực, con chó cái động đực, con voi động đực
Thua!
Thượng kỳ
Lại thượng kỳ
Quan ngại
Lại quan ngại
Bị vong lục
Lại bị vong lục
Trương Ngrhi!

Thần Giui pi te biến thành con bò vàng trốn ra đảo làm tình còn phải nghìn năm sau mới tiệm cận vành mông của kẻ bi đè ngữa
Oai oái
Vô ngôn
Lại vô ngôn
Lại vũ điệu giao long!
Tiền biết múa chúa biết cười
Đười ươi!

Sung!
Nó thành cái xoa tười nước!
Ếc là con muỗi
Mãn đời
Sung!

Hà Nội ngày 4-4-2015

Đ – H
Đỗ Hoàng

TIN

Tin tờ International Herald Tribune
Gần một phần ba dân số Việt Nam mới có mười dolla một tháng
Là chỉ số đói nghèo
Thật!
Dân Mỹ xài sang
Một năm mua 11 tỷ dolla hoa
Một năm mua 110 tỷ dolla mỹ phẩm
Một năm mua 1 tỷ dolla cà-vạt
Một ngày kỷ niệm quốc khánh Mỹ, dân Mỹ tiêu 2 tỷ dolla
GDP Mỹ 15 100 tỷ dolla chiếm một phần ba GDP thế giới.
Việt Nam 50 tỷ dolla
Chưa bằng số lẻ của Mỹ!
Dân Mỹ mua 42% hàng hóa thế giới
Cả thế gới chia nhau tiêu pha phần 58% còn lại
Ai cũng thích thuộc Mỹ
Nhật
Hàn Quốc
Singapo
Riêng Việt Nam ta
Kiên quyết
Không

Đói cho sạch rách cho thơm
Vời!

Hà Nội ngày 4-4-2015

Đ – H

Đỗ Hoàng

NGHỊCH

Ông anh theo Việt Minh
Què
Bán nước chè kiếm sống

Ông em sợ Việt Minh
Chạy

Học  thành tài
Ngoại quốc

Về nước
Ông Hoàng!

Hà Nội ngày 5-4-2015
Đ - H
NGÀO

con chồn hương chạy qua đường cao tốc
anh tập lái xe đằn chết
trời vẫn xanh vĩnh viễn
tỉếng ai khóc trong bản
viên mãn một ngày kéo tôi đi
quan ngại nhìn gió
thượng kỳ cho mãn nhãn
thèm ăn một miếng dồi chó!
chết cũng được!

Huế 2 7– 3 – 2015

Tác giả tự dịch ra thơ Việt

NGÀO

Chồn hương dại dột vượt qua
Trên đường cao tốc thịt da tan tành
Cái xe tập lái không phanh
Vẫn vô tình giữa trời xanh chạy dài
Bản nghèo tiếng khóc bi ai
Một ngày đầy đủ miệt mài tôi đeo
Gió trời lo lắng nhìn theo
Kéo cờ đẹp mắt trong veo ngắm đời.
Thèm chao ôi! Miếng cho dồi!
Chết ngay cũng đã làm người trần gian!

Huế ngày 27 – 3 – 2015
Đ – H

BUIZ

Đố
Khoảng này tụt!
Trường thâm hun ki lo met.
Quỷ ba dầu sáu tay
Hoảng
Viên bi xanh treo lơ lửng hắc ín
Zô!
Cong thạch sung chip chip diện tử.
Hữu danh nhiều hơn vô danh.
Tham tụng uống pháp
Mien mien
Bật cười!

Huế 27- 3 -2015

SE THÊM X

Bạch bạch
Nõn
Ngờm ngợp
Lốp lốp

Bỗng nghe cái troạng
Nãi ơi!
Tu hú gọi hai ba tiếng cà – lơ.

Rồi đổ sụp
Không phải chết
Viên mãn ngoạn mục khoái lạc
Tiếu!
Thủy tang trong cồn một nhúm long
Lại bèm bẹp
Chưa dứt
Hăng!

Huế 27- 3 -2015

MÙI

Hít hít
Thoang thoảng
Thấy tổ tiên ở lỗ chạy như đi đuổi dù pháo sáng trong chiến tranh với Mỹ.
Dầu nát khăn mùi – soa.
Dầu nát giường chiếu
Cây tre đực cong như bụng bà có chửa.
Eng tam
Eng ả
Nằm đứng, chồm hổm.
Chưa đã
Rượt ba vòng thôn
Quần áo quăng ra ngoài ruộng
Một cuộc đột biến thay đổi trái đất
Mùi!

Huế 27 - -3 – 2015

CÂY BÓNG TỐI

Khi vũ trụ tách nở cách đây mấy chục nghìn tỷ năm
Hạt bụi không tuổi không tên nằm trong lỗ hổng đen thui
Lỗ hổng ấy tôi hơn các lổ đen miệng hố tử nằm trong các tinh vân.
Cây bóng tôi!

Đến khi có nước có không khí thì trái đất mới biết quẫy đạp nhi bày tháng tuổi.
Nhưng chưa có sự sống
Sự sống mới xuất hiện sau một phần trăm thời gian sinh ra vũ trụ.
Cây bong tối.

Cho đến khi con thủy tức a – min xuất hiện ngườ ta mới biết rắng trái đất có sự sống
Như hiện nay
Na Sa đi tìm con thủy tức a –min trên các hành tinh xa xôi
Một từ mới xuất hiện trong sách vạn vật
ĐỘNG VẬT
Động vật tồn tại trong hành tinh bé bỏng này bao nhiêu triệu năm để một ngày thiên địa sinh hạ con người?
Cây bóng tối.
Con người xuất hiện trên dưới một triệu năm không biết tiến lên từ thủy tức a – min hay người ngoài hành tinh đổ bộ đến?
Cây bong tối!

Huế ngày 27 – 3 – 2015

CAO

Vút lên
Nọn núi Hy ma lay a chỉ là con vịt
Ù ù
Đau tai.
Không áo phao không bình thở ô xy
Ngạt!
Con chó rthaor hiên trong tiên cảnh hiện  ra
Hai tay làm cánh bay bay
Mỹ nhân trước mặt như nàng tiên cá
Bỗng cười như điên
Ngạo nghẽ trong chết
Em em
Xanh đỏ mặt ruộng làng.
Cao cao
Cao cao yêu em
Mỹ nhân
Tỷ mét vẫn không diệt dục1

Huế ngày 27 – 3 -2015

TẮM ƯỚT

Xoa xoa
Đổ bia vào thạch cao
Hút hút
Chà chà xát xát
Lốp lốp
Tự kêu to khoái khoái
Bành tố chưa được thế này
Chân không.

Chôồng môông
Lặp lại
Như thời mới đang là động vật.
Đích cong lên như đuối con vịt đực
ồ ồ
vòi nước thay suối
tóe tóe.
Nhục cảm
Kêu
Được!

Huế ngày 27 -3 -2015


SÍNH

Quân bất kiến mỹ nhân hề khỏa thân.
Hành phương nam  hề vũ điệu.
Ai lớp iu ngờm ngợp
Cuồng phong
Giao lưu vũ điệu hóa thánh
Lại quan ngại
Lại mãn nhãn
Phối kết hợp
Lồng ghép
Choa choa mông si ơ hề Lãng Sa!

Định hướng chôm chỉa
Tà huy
Tà huy
Hê hề
Sapin Sacloo con rệp
Khỏa than khát đời phu thê
Nói nói
Vô ngôn!

Huế ngày 28 -3 -2015
 

Thơ vô lối II của Đỗ Hoàng

Thơ vô lối II của Đỗ Hoàng

Thứ ba - 28/04/2015 08:54


THƠ VÔ LỐI II CỦA ĐỖ HOÀNG


BÁT NHÁO

IS thật kinh tởm
Chúng chặt người như chặt cây
Những bộ mặt đen như hắc ín
Bỏ ra mười ngày lấy đá cuội kỳ da cũng không trắng được.
Nếu có mắm tôm quẹt với chuối chát nhậu cũng đã đời
Nhưng uống rượu nhiều mặt thì lại đỏ
Khó chịu như đọc thơ vô lối
Thèm một con đàn bà béo nung núc hơn thèm bay vào vũ trụ
Ai rên rỉ mà kích dục quá ta
Tùm lum bát nháo!

Hà Nội 28 – 4 -2015

Đ – H

Tác giả tự dịch ra thơ Việt

Cách một:

BÁT NHÁO

IS thật kinh tởm
Chúng chặt người như chặt cây
Những bộ mặt hắc ín môi dày
Bỏ ra mười ngày lấy đá cuội kỳ da cũng không trắng được.
Nếu có mắm tôm quẹt với chuối chát nhậu cũng đã đời mơ ước
Nhưng uống rượu nhiều mặt đỏ không tôt đâu
Như khó chịu như đọc thơ vô lối thêm sầu
Thèm một con đàn bà béo nung núc hơn thèm bay vào khoảng không vũ trụ xa vời vợi
Ai rên rỉ mà kích dục quá làm sao chịu nổi
Tùm lun bát nháo này nghĩ mãi không ra!

Hà Nội ngày 28 – 4- 2015
Đ – H

Cách hai:

IS là giống kinh hoàng
Chặt người ngọt xớt như đoàn chặt cây!
Mặt màu hắc ín môi dày
Mất công chà đá mười ngày vẫn đen
Mắm tôm chuối chát nhậu thèm

Uống nhiều rượu sẽ ho hen dài dài
Chán thơ vô lối đọc hoài
Thèm đàn bà béo hơn trời phía xa
Ai rên như gọi mời ta
Tùm lun bát nháo ôi a phận này!

Hà Nội 28-4-2015
Đ-H

Vài kỷ niệm từ xa với nhạc sỹ Trần Hoàn

Vài kỷ niệm từ xa với nhạc sỹ Trần Hoàn

Chủ nhật - 21/06/2015 05:41


VÀI KỶ NIỆM TỪ XA VỚI NHẠC SỸ TRẦN HOÀN

Đỗ Hoàng

Nhạc sỹ Trần Hoàn là người cao ráo đẹp trai, tài hoa tính lành ôn hõa vui vẻ cởi mở… là một cán bộ mẫn cán, nhà quản lý năng động. Ông có một hai bài hát để đời: Sơn nữ ca, Lời người ra đi…
  Tôi biết và gặp anh lúc anh là Giám độc sở Văn hóa Bình Trị Thiên. 25 tuổi làm Trưởng ty Văn hóa Hải Phòng đi B (kháng chiến) viết nhạc ký tên Hồ Thuận An nổi tiếng hơn 10 năm về Huế làm Trưởng ty Văn hóa thì đường hoạn lộ dẫm chân tại chỗ. Giám đốc sở Văn hóa là một giám đốc cờ đèn kèn trống nên thường bị lườm nguýt cho là “xướng ca vô loài". Nhưng Trần Hoàn không nản. Thêu bức trướng kỷ niệm 10 năm giải phóng Huế, Trần Hoàn phải tự đi xe hon da cả đếm đến xưởng thêu đặt hàng, kiểm tra và mang về. Ông Bí thư tỉnh ủy trưởng tỉnh cũng phải bật lời khen!

QUẢ HẾT HỒN TRẦN HOÀN CHO NGÂM THƠ TỐ HỮU.

  Sau giải phóng miền Nam độ bốn năm năm, Huế vẫn giữ phong trào thơ nhạc xuống đường. Vườn hoa đầu cầu Tràng Tiền hay diễn ra các hoạt động văn hóa, văn nghệ..Đích thân Trần Hoàn, Trưởng Ban tổ chức cũng lên ôm ghi ta khi solo, khi hòa tấu với anh em. Không khí rất vui nhộn.
  Một lần có các quan đầu tỉnh và Trung ương ngồi dự. Một nữ ca sỹ ngâm vè Mẹ Suốt của Tố Hữu đến đoạn:
“Tám lần đẻ, chin lần sa tội tình…”
 Ông đầu tỉnh cau có:
- Thơ cái chi mà đẻ đái nhiều rứa! Cắt ngay!
Trần Hoàn mặt không chít ra tí máu ngồi quỳ bên cạnh hà lon thì thỏn:
- Thơ đồng chi Tố Hữu đó Bí thư  ạ !
-  Thiệt khôông giạc (*) sỹ? – Ông đầu tỉnh hạ giọng.
- Thiệt trăm phần trăm, em chịu trách giệm (**). – Trần Hoàn phấn khởi nói.
- Thơ Tố Hữu, rứa thì hay, hay quá, hát tiếp đi!- Ông đầu tỉnh bảo Trần Hoàn cho tiết mục tiếp tục.
 Trần Hoàn mừng quá hô to:
- Nổi trống lên!

Hà Nội 11-6-2015
Đ - H

(*) Nhạc sỹ
(**) Nhiệm vụ

TRẦN HOÀN BIẾT CHUNG CHUNG

Tôi ở BÁO ĐẢNG bên Tỉnh ủy nên theo đóm ăn tàn thói thường Chúa Trịnh lườm vua Lê! Mấy eng ả bên Ủy ban tinh là vạn ban giai hạ phẩm. Trần Hoàn là giám đốc cờ đèn kèn trống nữa nên cũng có ý xem thường.
  Là phòng viên BÁO ĐẢNG (báo của Tỉnh ủy) nên cũng coi trời bằng chai, với lại chưa hiểu hết cơ quan quyền lực, những nhân vật nắm sinh mạng chính trị của mình. Đó là Ban Tuyên huấn (sau này nhiều lần đổi tên như: Ban Tư tưởng - Văn hóa, Ban Tuyên giáo…). Bầu bán thế nào Trần Hoàn trúng Thường vụ Tinh ủy làm Trưởng Ban Tuyên huấn. Ban Tuyên huấn chỉ đạo BÁO ĐẢNG.
  Tôi hay họp trong Tam tòa (cơ quan Tỉnh ủy đóng) nhưng chán nghe các ông ăn ốc vặn giảng nguyên lý chủ nghĩa Mác nên ra ngồi với anh em ngoài hành lang phéc lác . Nói chuyện gì đó rồi quay về Trần Hoàn. Tay lái xe con Trần Hoàn khen Trần Hoàn nức nở. Chó khen chủ mà. Tôi ngứa mồm nói thẳng ruột ngựa:
-          Anh Trần Hoàn chung chung bỏ mẹ, có biết việc báo chí đâu mà chỉ đạo.
 Tay lái xe con cho Trần Hoàn về tâu lại.
Trần Hoàn quạc Báo Đảng. Tôi bị Báo Đảng dằn mặt.
  Về cơ quan tôi bị quạt ngay.
Phạm Xuân Thích, Tổng biên tập trách tôi:
-          Anh vuốt mặt mà không nể mũi!


                         ĐẤT NƯỚC RUN LÊN NHƯ CƠN SÓT

Tôi đi dự mấy phiên tòa xử bọn phản loạn và ăn cắp của công. Có phiên tòa xử đám trẻ con học sinh lớp 12 viết văn làm thơ chưởi chế độ. Một em gái bị tù một năm bầy giờ là cán bộ giảng dạy tiếng Nhật tại Đại học Huế - Nguyễn Thanh Song Cầm. Tôi về làm bài thơ “ Kẻ đứng trước vành mòng ngựa – in ngày trên Báo Đảng – Báo Dân.
“Chúng nó đứng lạnh lùng
Những bóng ma trên đất
Hình hài kẻ ăn cắp.
Từng cướp mất sự sống con người…

Tháng năm qua
Bao biến động cuộc đời
Tai họa chúng gieo làm sao lường hết được
Đất nước run lên như cơn sốt
Đói nghèo, giặc giã xâm lăng!

Người ta nhìn nhau
Ánh mắt lặng yên
Còn lũ chúng chúng gặm mòn đất nước

Ôi còn bao nhiêu con sâu còn ẩn sâu trong mặt lá
Bộn bề đời thực hôm nay
Trước những kẻ xích xiềng đã khóa chặt vòng tay
Nhắc ta đừng quên loài đang ẩn náu!

Huế 1982

Bài thơ chỉ có câu “Đất nước run lên như cơn sốt” mà Trần Hoàn chỉ đạo Ban Tuyên huấn cho Báo Đảng kiểm điểm tác giả và sửa ngày câu thơ.
  Tôi cải phăng không nhận khuyết điểm gì cả, chỉ chấp nhận sửa lại câu thơ trên thành” “Đất nước nóng bừng cơn sốt”.
 Nhắc lại thật là buồn cười!

Hà Nội 11-6-2015
Đ – H

KỶ NIỆM 50 QUỐC KHÁNH ĐỘC LẬP NƯỚC
… Quảng năm 1994, tôi từ báo tuần Lao đông – Xã hội lên làm ở Tạp chí Lao đông – xã hội với mong muốn nảo vệ luận án Phó tiến sỹ kinh tế Thành công của Doanh nghiệp nhỏ và vừa”
   Quốc khánh mồng 2 tháng 9 năm 1995, cơ quan cử tôi ở trong đoàn của Bộ Lao động – Thương binh – Xã hội đi diễu hành qua lề đài Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh mừng 50 năm quốc khảnh lập nước. Mỗi người đi được thù lao 50 000 đồng (tiền lúc chưa mất giá).
   Nhạc sỹ Trần Hoàn cũng đã ra công tác Hà Nội. Lúc đầu ông làm Trưởng ban Tuyên huấn Thành ủy Hà Nội. Thời điểm đó ông là Bộ trưởng Bộ văn hóa – Thông tin, Trưởng ban tổ chức đại lễ Quốc khánh. Theo cách nhìn chúa Trịnh - vua Lê thì Trần Hoàn vẫn là bộ cờ đèn kèn trống. Trần Hoàn và Hồ Tế - bộ trưởng Bộ Tài chính cũng bị quốc vương quở mắng nhiều lần. Một người thì hò hát hò hát đi cho rồi, hò hát mà cứ gái góa bàn việc triều đình; một người đếm tiền không xong.
  Mình đi diễu hành mừng Quốc khánh 50 năm cũng là vinh dự bù đắp cho công lạo của mẹ mình cả một thời trẻ trung dẫn du kích tự vệ về cướp chính quyền huyện lỵ quê nhà, ba mình bỏ tâm sức dạy cho nông dân, du kích, bộ đội mình biết lăn lê, bò toài đánh giặc. Đáng ra mình phải ở vị trí Trần Hoàn, nếu như hai người chồng của mẹ mình không kình địch nhau, một đại đội trưởng, một chính trị viên đồng tâm hiệp lực chỉ huy đơn vị đánh giặc, mình không bị mang án oan cả đời có bố phản bội Cách mạng!
  Anh em đi diễu hành ở lại trụ sở Bộ Lao đông – Thương binh và Xã hội. Ba giờ sáng lên tập trung đường Quan Thánh để chuan bị đi ra đại lộ Hùng Vương, qua lăng Bác, qua quảng trường Ba Đình.
  Không khí đại lễ vô cùng sôi động, náo nức lạ thường. Khi diều hành đi ngang qua lễ đài, tôi từ xa thấy Trần Hoàn đang đọc diễn văn đại lễ Quốc Khánh.
  Đời một Bộ trưởng Văn hóa – Thông tin được tổ chức buổi Đại lễ như thế cũng là vinh dự một đời. Và khó có lần lặp lại.
Chúc mừng nhạc sỹ Trần Hoàn. Vinh dự này dành cho anh!

Hà Nội 12-6-2015
Đ - H
 Đỗ Hoàng

VAÌ KỶ NIỆM TỪ XA VỚI NHẠC SỸ TRẦN HOÀN
                                                         
((tiếp theo 7)

MIỀNG CHỈ VIẾT HUYỆN CA

 Thời tôi công tác ở báo tỉnh Đảng bộ Bình Trị Thiên được đi dự nhiều hội nghị, được ăn tiệc liên miên. Một ngày tiệc vừa, hai ngày tiệc to. Chả bù cho thời bộ đội, đói ơi là đói. Mấy đứa phóng viên truyền hình (thường gọi là báo quan) đứa nào, đứa nây bụng to như bụng bà có chửa 7 tháng!
  Quãng năm 1982, 1983 gì đó, tôi đi dự Đại hội huyện đảng bộ Quảng Trạch. Anh X thư ký ở Tỉnh ủy dự kiến làm Bí thư Huyện ủy đãi anh em trong Tỉnh ủy hết chê!
   Buổi sáng khai mạc, buổi chiều anh Trần Hoàn mới đến. Anh xin lỗi các đồng chí vì đi họp Tung ương về muộn.
  Trần Hoàn đi xe Vol ga đen. Mốt các quan tỉnh thời đó. Xe Nhật nhập về đầy, có xe tay lái thuận, có xe tay lái nghịch. Buổi đầu các cụ đều tranh nhau đi xe Nhật. Nhưng sau các cốp Trung ương lệnh ngầm “Bôn sê vích phải đi xe Bôn sê vích” giống như bây giờ “người Việt Nam dùng hàng Việt Nam”. Thế là xe cổ lổ sỷ Nga lên ngôi. Ủỷ viên Thường vụ Tinh ủy mới được đi Vol ga đen!
  Vừa mới bước xuống xe, nhạc sỹ Trần Hoàn đã được quan dân huyện Quảng Trạch đón chào nhiệt liệt. Đúng là anh người của công chúng. Anh được mọi người yêu mến
-          Mới nhạc sỹ về ăn cơm! – Các yếu nhân của Huyện ủy Quảng Trạch năn nỉ.
-          Miềng thích cơm nước mắm thôi! Miềng thích cơm nước mắm thôi! – Trần Hoàn vừa bước ra cửa xe kêu to.
Tiếng kêu thèm ăn cơmn nước mắm  của Trần Hoàn đã gần 40 năm rồi mà tôi còn nhớ như in.

*
 Tôi nói với Quản trị hội nghị:
-          Ăn toàn thịt trâu, thịt bò không dạ dày nào chịu nổi anh ạ!  Anh Trần Hoàn thèm nước mắm là đúng. Giá như Huyện bán một nửa thịt để mua rau dưa thì bữa tiệc chắc ngon miệng hơn.
 Tôi chả ở trong Tỉnh ủy, nhưng  tay Quản trị thấy nói đúng quá nên luôn miệng :
-          Tỉnh ủy chỉ đạo quá chính xác, quá chuẩn!
Trong bữa tiệc, có vài quan lại huyện trí thức nghệ sỹ hỏi:
-          Nhạc sỹ có dự thi nhạc Quốc ca không? (Bài quốc ca. Lúc đó đang mở cuộc thi sáng tác Quốc ca mới thay Quốc ca cũ)
-          Tui chỉ huyện ca thôi, không sáng tác được Quốc ca – Trần Hoàn vui vẻ  khiêm nhường nói  mọi người.
   Ai cũng thích sự chân thành của anh.
Rồi anh đứng lên hát bài huyện ca “Về Đồng Lê “của mình
   Mọi người vỗ tay nhiệt liệt!

                                                                Hà Nội 20 – 6 -2015
                                                                          Đ – H
(còn nữa)

Thơ Vô lối V của Đỗ Hoàng

Thơ vô lối V của Đỗ Hoàng

Thứ bảy - 30/05/2015 02:44


THƠ VÔ LỐI V CỦA ĐỖ HOÀNG

Đỗ Hoàng

DẮT MÙI MÙA THU ĐI CHƠI

Ta dắt mùi mùa thu đi chơi
Đừng ngúng ngoẵng
Đau
Thừng!

Ta tròi gô cổ mùa đông
Không được nhìn
Khi ta giao hoan
Với mùa xuân
Đang cực!


Trói mọi ý nghĩ triết học lại
Dù An Nam không có triết
Lên tướng không cần tài thao lược.
Đầu ruồi đội đích điểm đen.
Bách phát bách trúng
Cần com dom!

Trói không tưởng
Hà Nội 28-5-2015
Đ-H

Tác giả tự dịch ra thơ Việt
Đỗ Hoàng

DĂT MÙA THU ĐI CHƠI

Ta dắt mùa thu đi chơi,
Yên thì ta sẽ nhẹ lơi dây tròng.

Tròi gô cái lão mùa đông
Những đêm động phòng lão cố tình xem!
Ta cũng nàng xuân lấm lem
Cái sướng đang cực lại chen làm gì?

Tròi gô mọi ý nghĩ suy
An Nam trết học có gì bàn đâu!
Tướng thì chỉ việc hảo cầu
Cần chi thao lược đội đầu hồng tâm.
Trăm lần đều trúng cả trăm
Com dom cũng vất, điện trăng chẳng màng!
Trói gô không tưởng nhét hang.
Háng cũng được, thêm cho nàng mê ta!

Hà Nội 28-5-2015
Đ-H

Đỗ Hoàng

BÈ  ĐẢNG

Đảng tầm nguyên từ điển là một xóm nhà có từ 400 đến 500 hộ.
Sau này nó biến tướng thành đảng phái, bè đảng lưu manh
Người quân tử không chỉ lo cho xóm nhà, lo cho đảng mình.
Người quân tử phải lo cho cả thiên hạ
Vậy nên thánh Khổng tử dạy:
“Quân tử bất đảng!”

Thế giới loạn đảng.
Bo bo lo giữ quyền lợi phe nhóm của minh và quyền lợi của nó.
Có nước còn có đảng ăn thịt cầy!
Đáng nó lo cho nhóm nó chưa đủ cơm ăn
Lấy đâu lo cho thiên hạ.
Bìm bịp kêu
Kêu mãi thành chân lý!

Đĩ đĩ chơi mãi thành thánh.
Giao long vũ điệu giao hoan
@ ngã tô hô tam giác.
Sao vạch  xót tiền dân!

Muôn ngàn sự việc
Người cho nhân loại văn minh mới có đảng
Đảng là ánh sáng
Có kẻ nói vậy
Nhưng cụ Đỗ Chiểu:
Nay này cái đảng lâu la
Việc chi mà cứ bon bon chạy hoài.

Thôi mặc kệ
Tuổi 17 thèm đi nhà thổ
Ôm con da đen liếm mút như Rin bo!
Thôi thì tự thủ dâm
Nay gọi là tự sướng!
Buồn đời!
Hà Nội 28-5-2015
Đ-H

Đỗ Hoàng

THƯƠNG HUẾ

Chị bán cá Vỹ Dạ ơi!
Chị kiếm một tháng độ vài nghìn đồng bạc lẻ
Cả con, cả chồng, cả kỵ, cả cưới vào đó.
Hèn chi chỉ ba mươi tuổi như mụ tám mươi
Cả đời không thằng nào thèm sớ mướp! 

Cô điếm Phu Văn lâu đứng cả đêm gặp thằng khách nghiện nó chơi dai, chơi dài hơn trâu đái, rách cả lồn mà cuối cùng thì nó xù!

Ối trời đất ơi, không ai thương lồn khó!

Chín khẩu súng Thần công cửa Ngọ Môn mòn nhẵn đít gái giang hồ mà nghèo ơi vẫn nghèo!
Lồn Huế quá rẻ!
Các cô giáo ngày giải phóng Huế làm tiền giờ sắp chầu tiên tổ.
Đụ đứng, đụ ngồi, đụ gì thì đụ hỡi ông quan quyền.
Miễn là đừng sinh ra ngụy nữa!
Con rơi, con vãi, con chó con mèo phải mang lý lịch tốt!
Con tôi chỉ làm phi công!

Xin đừng có cảnh:
Nhà tôi nghèo
Con tôi đông
Đứa làm công
Đưa đi Mỹ
Đứa làm đĩ
Phu Văn Lâu
Đứa cướp tàu
Đưa cướp chợ

Thế thì ưa đụ gì thì đụ!
Hỡi ông cán bộ!
Hỡi ông chức quyền!


Tôi thằng nghề nghiệp chính chuyên nói láo
Nói láo có thưởng tiền
Mà về già rồi thì xin thua các chị.
Người sinh ra Duy Tân, Thành Thái, Tự Đức, Hàm Nghi…sinh ra Nghĩa Dũng khởi nghĩa Chày Vôi!
Chỉ không sinh ra thằng
Tôi!
Nhưng sinh ra con
Tôi!
Thì tôi xin thương Huế!
Nghèo!

Hà Nội 28-5-2015
Đ-H

Tác giả tự dịch ra thơ Việt:

Cách một:

Đỗ Hoàng

THƯƠNG  HUẾ

Chị bán cá Vỹ Dạ ơi!
Chị kiếm một tháng độ vài đồng bạc lẻ
Cả con, cả chồng, cả chạp, cả giỗ, cả cưới, cả xin, cả cụ. cả kỵ.
Hèn chi chỉ ba mươi tuổi như mụ tám mươi
Cả đời không thằng nào thèm sờ mó vào người! 


Các cô điếm Phu Văn Lâu đứng tràn đêm dằng dặc sông Hương tắt lửa tối trời.
Chờ đỏ con mắt mong một thằng đến đụ để kiếm đồng bạc.
Đời ơi hỡi đời, mần đị mà lồn xơ xác.
Có thằng nào đâu!
Gặp thằng nghiện không râu
Chu cha, nó ghè, nó đè, nó lè, nó bú, nó xé, nó chơi dai, chơi dài hơn trâu đái, rách cả lồn mà cuối cùng thì nó xú!

Ối trời đất ơi, không ai thương kẻ khó.

Chín khẩu súng Thần công cửa Ngọ Môn mòn nhẵn đít gái giang hồ mà nghèo ơi vẫn nghèo!
Lồn Huế rẻ như bèo!
Các cô giáo ngày giải phóng Huế làm tiền giờ sắp chầu tiên tổ.
Không biết ai xấu hố.
Đụ đứng, đụ ngồi, đụ gì thì đụ hỡi ông quan quyền.
Em không cần tiền
Miễn là đừng sinh ra đừng ngụy nữa!
Ngoài Bắc con gái nhà giàu khôn ngoan lấy con bần cố
Đẻ ra đều được làm to.
Lý lịch trong là số một
Thì một phát lồn tiếc chi không cho
Con rơi, con vãi, con chó, con mèo được mang lý lịch tốt!
Con tôi chỉ làm phai - lốt!!

Xin đừng có cảnh:
Nhà tôi nghèo
Con tôi đông
Đứa làm công
Đưa đi Mỹ
Đứa làm đĩ
Phu Văn Lâu
Đứa cướp tàu
Đưa cướp chợ

Thế thì ưa đụ gì thì đụ!
Hỡi ông cán bộ!
Hỡi ông chức quyền.

Tôi thằng nghề nghiệp chính chuyên nói láo
Nói láo có tiền
Mà về già rồi thì xin thua các chị.
Người sinh ra Duy Tân, Thành Thái, Tự Đức, Hàm Nghi…sinh ra Nghĩa Dũng Chày Vôi!
Chỉ không sinh ra thằng
Tôi!
Nhưng sinh ra con tôi!
Thì tôi xin  thương  Huế!

Nghèo.

Hà Nội 28-5-2015
Đ-H

Cách hai:

THƯƠNG HUẾ

Ôi chị bán cá Vỹ Dạ ơi!
Một đời rách áo lại rách tơi
Một đời không có đồng bạc lẽ
Lo cưới, lo xin rụ kiếp người!

Tội tình cho điếm Phu Văn Lâu
Ngóng mãi mòn trăng xám tóc đầu
Ngã lồn chờ đụ không ai đụ
Đêm dài như thế có ai đâu?

Xui xẻo thế nào gặp thằng say
Phê thuốc nó chơi quá voi dày
Lồn rách, huyết rớt không cắc bạc
Ôi trời, đời đĩ quá chua cay!

Chìn khẩu Thần công cửa Ngọ Môn
Trăm năm láng lẫy bởi hơi lồn
Lồn Huế thì ôi thôi quá rẻ.
Không bằng con chuột ngoáy vào trôn!

Cô giáo phò xưa sắp chết rồi.
Đụ đứng, đụ cong đến đụ ngồi
Đụ mãi, đụ gì thì cứ đụ
Con tôi không ngụy sướng nhất đời!

Ngoài Bắc gái ngoan khôn vạn lần
Nhà giàu nhưng vẫn lấy nông dân
Chó mèo đêu mang lý lịch tốt
Bầu bán ngồi đâu cũng thánh thần!

Mệ van cái cảnh đẻ con đông
Đứa thì thất nghiệp, đứa làm công
Đứa đi mần đị không xu mẻ.
Đẻ thế thì thôi chỉ rát lồn!

Tôi thằng nói láo cuỗm dden phi
Con cái đẻ ra chẳng được gì
Lồn Huế sinh ra nghìn vạn thánh
Bây giờ không được cái chi chi!

Thôi thì cũng xin có mấy nhời
Giàu sang thành đạt đấy cơ trời.
Lồn nào thì cũng là tam giác
Không chúa thì ra thứ ốc nhồi!

Thảm thương ôi!
Huế

Hà Nội 28-5-2015
Đ-H

Đỗ Hoàng

TƯỚNG THỜI BÌNH

Chẳng biết ông Cutuzop mắt chột là người nước nào?
Họ có tướng mùa đông
Ta có tướng đi ỉa.

Đều là năm sao.

Ta là tướng phong tình
Và bệnh phong tình
Chiến trường là nhà thổ.
Thấy mặt đĩ nhiều hơn mặt kẻ thù.

Dự án sân bay
Dự án quân cảng
Đảo xa.
Ta nắm.

Gái nhà quê chi cục xi măng là xong.

Mười năm
Ta lên hai sao
Hai mươi năm lính đủ tuổi về hưu.

Kiện cáo
Ta khai bị si đa
Về sớm!

Ta là tướng thời bình

Hà Nội 29-5-2015
Đ-H