Thứ Năm, 2 tháng 7, 2015

Thơ vô lối IIV của Đỗ Hoàng

Thơ vô lối IIV của Đỗ Hoàng

Thứ ba - 19/05/2015 01:12
THO VO LOI IV CUA DO HOANG

Đỗ Hoàng

 

VO LOI IV
 

Bị vong lục
Quan ngại biển Đông tùm tùm
Vuôt súng lục tắm khô
Nong nóng
Lò thúc mầm
Mãn nhãn bộ đối ngoại phát ngôn
Giặc cướp chạy như rạm ngày rằm.
Con gái tắm biển mặc bi ki ni
Lại mãn nhãn!
Ở lổ thèm đàn ông!
Mất đất, mất biển
cười
Tự bạch thời bình
Tướng không biết bắn súng
Nhễ nhễ nhại nhại
Văn kêu!

Hà Nội 17-5-2015
Đ – H

Tác giả tự dịch ra thơ Việt:

Vô lối IV

Gửi công văn ngoại giao
Lo biển Đông cấm cửa
Súng hờn căm phát lửa
Nóng như lò thúc mầm!

Đẹp lời bộ Đối ngoại
Giặc sợ chạy như dam.
Lại đẹp mắt lá răm
Khỏa thân thèm giới tính.

Mất đất liền biển xịn
Nỗi lo giữa thời binh
Tướng không biết bắn súng
Để mọi người kêu inh!

Hà Nội 17-5-2015
Đ-H

Đỗ Hoàng

NAỲ

Này con
Lớn lên theo Ba làm binh nghiệp
Nhưng phải rất mẹo vặt
Như chơi gái không mất tiền
Lên tướng chỉ cần ngồi hát ka ra o ke!
Mấy con đĩ chấp tay
Giật lùi
Ví vái.


Hoe chân lòi
Đến englisch người ta còn hiểu nổi
Hai vú đàn bà là cái đinh!
Ma dam ma dam flokhờ

Một ngày trái đất cho đi chơi trong vũ trụ 1 triệu km
Con đầm 2 tạ ôm không xuể
Com dom!

Hà Nội 17-5-2015
Đ-H\

Tác giả tự dịch ra thơ Việt:

NÁY CON

Này con khi lớn theo Ba
Cũng làm thằng lính ta bà kiếm xơi.
Nhưng mà phải mẹo hơn người
Ra vào động đĩ  đi chơi được tiền
Tướng oke, điếm kêu rên
Chắp tay mà vái soái hiền anh minh!

Lời lời vàng ngọc chân kinh
Tiếng Anh, tiếng Mọi, tiếng La tinh làu làu.
Đàn bà vú to đỏ au
Đàn bà ấy sẽ làm vỡ đầu đàn ông.
Một triệu trái đất quay vòng
Con đầm hai tạ cũng không là gì.
Com dom để khoi sa đi!
Hà nôi 17-5-2015
Đ-H

Đỗ Hoàng

MO DAM

Cách đây gần 50 năm ở tuyến nước Lào tôi được nghe một người đẹp quê Thái Bình hát điệu chèo Đào Liễu.
Tuổi trăng tròn đẹp đến nao lòng tôi sau 50 năm thời gian đủ cho Na sa phóng tàu vũ trụ đi Sao Hỏa đã trở về Trái Đất
Tôi tìm
30 năm sống ở đất Bắc  tôi ở trong khu văn công Trung ương gặp không thiếu một dân chèo nào nhưng tôi không tìm được người đẹp hát chèo ở rừng Lào năm xưa ấy.
Nhớ nhớ thương thương, thương thương nhơ nhớ, ngẩn ngẩn ngơ ngơ ngơ ngơ ngẩn ngẩn đi ra đi vô, đi ra đi vô vào ra vào cửa, mông mộng mơ mơ mị mị mơ mơ làm thơ không vần làm thơ vô lối, hát không đáp đối cười không giờ răng, khi ông khi ông khi thằng khi thăng, khi cô khi cô, khi cậu khi cậu, nhìn con sáo sậu, tưởng con chim chích, khu kha khúc khích, anh bắn xạ kích, tôi chơi dao găm, thằng lên tướng măm, tôi làm tổng lú.
Tất cả là bùng xoèng
Tây Thi ơi!
Hà Nội 17-5-2015
Đ-H

Đỗ Hoàng

NỬA VÔ LỐI

Ông Bành Tổ cả rổ lồn thơm
Thăng đi nơm không con lồn thối
Đã hơn nghìn tuổi
Không biết đàn bà múi bưởi ra sao
Thơ gì mà đọc tào lao
Như là châu chấu cào cào tranh nhau!

Chậm chậm tới mình
Đu cây đa trong thư viện
Buổi câu hờ hững
Chạm môi Thăng Long nghìn tuổi
Thanh tẩy mãi vẫn Châu Phi
Tẩy binh mã.
Bất dáo mỹ nhân vô nam tửu.
Ê cut ta!
Fơ răng sa!
Lãng sa
Bông rua dog!
Nó mà hai tạ ba eo ơi
Tin rằng đến cả ông Trời chết luôn!
Thượng kỳ
Mãn nhãn!

Hà Nội 18-5-2015
Đ-H

Tác giả tự dịch ra thơ Việt:

Đỗ Hoàng

NỬA VÔ LỐI

Ông Bành Tổ nửa rổ lồn thơm,
Thằng đi nơm phải chơm lồn thối
Có kẻ đã hơn nghìn tuổi
Mà không biết đàn bà múi bưởi ra sao!
Khác gì thứ thơ tào lao
Quanh năm châu chấu cào cào đá nhau.

Chậm chậm tới mình sau rồi ra trước,
Đu nặng cây đa cất bước thư phòng
Chạm môi nghìn tuổi Thăng Long
Rửa rồi mà vãn màu đồng đen thui!
Rửa gươm, rửa giáo búi xui
Không gặp người đẹp thì tui điên rồ
Đầm Tây như thùng tô nô
Lãng sa là Pháp chào thua chó nhà
Nếu mà nặng hai tạ ba
Ông Trời xập tới chết cha ông Trời.
Sướng mắt, cờ súng ai ơi!
Ba cái chữ Hán choa thời biết lâu!

Hà Nội 18-5-2015
Đ - H

Kỷ niệm 40 năm in Báo Văn nghệ - Đỗ Hoàng

Kỷ niệm 40 năm in Báo Văn nghệ

Chủ nhật - 10/05/2015 01:02
  

KỶ NIỆM 40 NĂM IN THƠ BÁO VĂN NGHỆ

Ltg: Tôi loáng thoáng được in Báo Văn nghệ. Các nhà thơ Việt Nam được in Báo Văn nghệ là một niềm vinh dự lớn! 40 năm qua tôi cũng được vài ba lần in chùm thơ trên Báo Văn nghệ. Được in chùm thơ cũng là nhân lên niềm vinh hạnh! Tôi nhớ tôi được in chùm thơ đầu tiên là vào năm 1975, với hai bài “Ngày vùng cao” và bài “Trong rừng”. Câu cuối của bài Ngày vùng cao là
“Ngày mùa
Những ngày mùa hợp tá
Lúa gặt về không còn tiếng bom rới!”
Bài Trong rừng câu cuối là:
Ở trong rừng 
Yêu quí lắm rừng ơi!”

Và hôm nay ngày 9-5 -2015, Báo Văn nghệ in tôi chum thơ hai bài:
“Trên đôi cánh Thiên nga” và bài  “Nhặt từ bùn”, xin giới thiệu cùng bạn đọc và vô cùng cám ơn Báo Văn nghệ!

Đỗ Hoàng


Đỗ Hoàng

TRÊN ĐÔI CÁNH THIÊN NGA

Không gian quanh em
như làm bằng tơ.
Âm thanh quanh em
êm như thơ.
Cuộc sống bưng lên theo vũ điệu,
Em thành Thiên nga bay lên trời!

Những ngôn ngữ cuộn sôi cánh múa
Tiếng xiết lăn của bắp thịt làn da,
Tiếng của sợi tóc nói qua hơi thở
Khỏng trời tình yêu bên em lướt qua.

Khi không gian tưởng như ngừng trôi
Khi thời gian rắn lại
Khuôn mặt em trẻ mãi muôn đời
Em dâng tấm ngực trần chặn bão dông ùn tới
Để cuộc sống thanh bình theo vũ khúc chơi vơi…

Mơi hay thực
Giữa bến bờ lẫn lộn.
Thiên nga hiền hóa thân chính là em.
Nghìn đôi mắt trong theo dáng đứng
Lúc cánh tay mềm lướt gió bay lên!

Sự ngạc nhiên này không dành riêng cho anh.
Em hiện ra đời khác lạ.
Ngôn ngữ làn da, tiếng nói lại gần.
Em chinh phục tầm cao chưa dễ ai đạt tới
Bằng sự dịu dàng như lụa, như nhung
Chân trời xa muôn đời vẫy gọi
Cuộc sống ơi
Phía ấy
Vô cùng!

Huế 1982

Đ – H

Đỗ Hoàng

NHẶT TỪ BÙN

Nhặt từ bùn
Bông sen trắng, bông sen hồng
Hương thơm nghìn năm!

Nhặt từ bùn
Hòn than đen nhánh nắng trời
Mà cánh rừng đại ngàn còn lưu dấu vết
Biết đốt mùa dông
                   Sưởi nồng trái đất.

Nhặt từ bùn
Hạt thóc
Nằm trong tối đen hơn trăm triệu năm
Đến hôm nay qua hơi ấm bàn tay người
Lại mọc.
Cho mùa màng thêm hạt
Như tình yêu ủ chin bất ngờ

Và cũng bất ngờ
Nhặt từ bùn
Câu thơ
Thời gian không
Hóa thạch!

Huế 1982

Đ - H

Chuyện nhặt 3 - Đỗ Hoàng

Chuyện nhặt (tiếp theo 3)

Thứ sáu - 19/06/2015 03:18
CHUYỆN NHẶT

  Nhà thơ Đỗ Hoàng nhớ lại những chuyện vui buồn trong cuộc đời, làng quê, đất nước của mình. Ông chép những mẩu ngắn đề là “Chuyện nhặt”. Có chuyện vui, có chuyện buồn, có chuyện cười ra nước mắt, có chuyện đau thắt lòng. Chuyện nào cũng thật trăm phần trăm. Tất nhiên tên người có khi ông phải đổi để tránh gây hiểu lầm và phiền hà. Xin giới thiệu cùng bạn đọc!
  vannghecuocsong.com

Đỗ Hoàng

 
THẰNG CHA TOẸN LẠM LUN (Loạn luân)

Mẹ tôi nói: - Thằng cha Toẹn mắc tội lạm lun.
 Lúc bé tôi không biết lạm lun là gì nên chỉ hóng hớt chuyện người lớn vậy thôi. Sau này lớn lên mới biết tội lạm lun là tôi loạn luân. Một trọng tôi mà làng xã ngày xưa cấm kỵ!
  Toẹn dân cày người thấp đậm, mặt hơi quàu quạu. Trong nhà Toẹn đông anh em: Toẻn, Toẹn Veo, Vâu, Vau, Vu, Vêu…
  Sau Cách mạng tháng Tám năm 1945, Toẹn và cậu ruột Đông của tôi cực quá đăng lính Pháp.  Hai người đi tuyển mãi đều bị trượt. Sau đó họ đến Ba tôi xin áo quần linh bên Pháp đưa về. Cậu ruột tôi có áo quần lính Pháp tuyển được, còn Toẹn vẫn bi loại. Toẹn khóc hu hu!
  Sau này khi Toẹn làm Bí thư Chi bộ xã bị dân làng tôi mè nheo mãi vì chuyện trật đi lính Pháp mà khóc!
  Xui xẻo thế nào chi Hiên con cậu Đông lại lấy em ruột Toẹn là Vau. Chị Hiên là nhân vật chị Cả phụ trách đội thiếu niên trong tiểu thuyết “Tuổi thơ lầm lũi” của tôi. Chị được tôi hư cấu lên nhiều lần. Đời thực của chị thì tội nghiệp hơn nhiều.
  Năm trước về giỗ mẹ tôi gặp chị trong buổi cúng. Chị già đi nhiều, người sồ sề bủng beo. Chỉ cười còn tươi và vui khi tôi nhắc lại thành tích xưa của chị.
-  Chị đoạt được mấy cái kiện tướng chị nhỉ - Tôi hỏi
 Chị Hiên cười khỏa khỏa: - Nhiều lắm: kiện tưởng thủy lợi, kiện tướng đào hầm tránh máy bay, kiện tương bốc vác, kiện tướng gánh đất, kiện tướng làm phân xanh… toàn là kiện cơ bắp. Hồi ấy phấn đấu vào Đảng làm quên chết cậu ạ! Bây chừ xương cốt nó rạc ra đau đủ thứ bệnh.
  Thế mà chị có vào được Đảng đâu! Ba chị đi lính Pháp rôi lại đi Nam. Đất nước chia giới tuyến thì con cái có bố đi lính Pháp và đi Nam thì đến đời củ chuối cũng không vào được Đảng. Mãi về già chị mới biết thành phần mình không được kết nạp Đảng, lúc trẻ không biết cứ phấn đấu, phấn đấu!
  Toẹn Bí thư Chi bộ xung phong xâu chổi bồi dưỡng cô em dâu luôn. Toẹn lại được Chi bộ khen là chịu khó bồi dưỡng đối tượng khó kết nạp Đảng! Nhiều cha bồi dưỡng các chị em để vào Đảng đều cho các chị vài đứa con. Thế là hết Đảng!  Các chị lại chân bùn tay lấm và mang tiếng đời. Các lão được mấy quả sướng, sau đó đi cày đi cuốc gì cũng được. Không khác gì Ao đụ lắt làng tôi!
  Toẹn cũng vậy.
  Chị Hiên lấy Vau được vài tháng thì Vau đi bộ đội vào Công an giới tuyến Vĩnh Linh- Bến Hải. Thời ấy Công an giới tuyến sang lắm.
  Chị Hiên về nhà mẹ đẻ ở nhưng Toẹn bảo phải ở nhà chồng cho đúng tục lệ. Hơn nữa để tiện cho việc bồi dưỡng đối tượng kết nạp Đảng mà Toẹn đã nhận với Chị bộ.
   Toẹn vợ chết đã lâu chắc khoản đòi hỏi như lửa cháy. Làng thời ấy trong sáng không có karaoke, không có đĩ điếm mấy cha đàn ông chỉ còn cách quờ quạng các bà và chùng lén vậy thôi.
  Cô em dâu vừa về nhà chồng, trẻ đẹp, trắng trẻo, khỏe mạnh lại còn mơ vào Đảng nữa chứ! Thật như miếng mỡ treo trước miệng mèo.
 Lên rừng bứt tranh, chặt gỗ làm nhà, làm hầm gì gì, Toẹn đều kéo cô em dâu đi theo. Ở trong nhà dân hàng tháng trời, họ cứ tưởng là vợ chồng nên chẳng ai để ý. Toẹn tha hồ cơm no bò cưỡi. Nhiều hôm đụ chị Hiên quá sức, Toẹn không vác nỗi gỗ nằm liệt ở lán. Bụng cô em dâu ngày càng to! Rồi đến ngày sinh nở. Con loạn luân hay con đụ lắt đều thường giống bố. Con chị Hiên giống Toẹn trăm phần trăm!
   Mẹ Toẹn, anh em Toẹn đều biết nhưng người nhà đóng cửa bảo nhau, không để lộ ra ngoài. Con Toẹn, con Vau đều là con cháu họ cả, của ai ngoài mà sợ.
 Chỉ cái vỡ lỡ là khi Vau từ giới tuyến về phép ngủ với vợ, Toẹn không chịu nổi đánh lộn với Vau thế cả làng mới biết.
  Mẹ tôi chưởi Toẹn hết lời: - Thằng cha Toẹn lạm lun! Thằng cha Toẹn lạm lun!
 Vau bỏ chị Hiên. Chị Hiên ôm con về nhà mẹ đẻ. Sau đó chị bị chú Đinh, chú họ của tôi làm đội trưởng văn nghệ thôn đụ cho mấy trận tơi bời, khói lửa, may không để lại hậu quả nào.
  Khổ thấn đời chị Hiên vì lý lịch xấu!

Hà Nội ngày 12-6-2015
Đ – H

Đỗ Hoàng

GIAN ƠI BUỒN LẮM!
- HÊN ĐỤ LẮT (Đéo bậy)

  Hên là anh ruột của Ao. Gia đình Ao là gia đình cố nông, thành phần đại cơ bản nên ai cũng vào được Đảng. Hên là Đảng viên nhưng gần như mù chữ nên chỉ làm suốt đời Đội trưởng sản xuất. Tuy không có con đụ lắt nhiều như Ao nhưng Hên cũng đụ lắt được mấy mụ trong đội sản xuất của Hên lãnh đạo!
  - Đụ lắt có nòi – Mẹ tôi bảo với tôi vậy.
  Rồi mẹ tôi kể chuyện mụ Múng là mẹ đẻ của Hên và Ao, chồng vừa chết khăn tang còn trên đầu mà đã thả Hên, Ao mũi dãi thò lò khóc khản cả cổ họng để chạy theo ông Vọ  làm khoán đồng (coi lúa ngoài đồng cho làng), Múng chơi Vọ không khoái, mụ  đi chài  mấy đứa rèo trâu (chăn trâu) bằng tuổi em út mình nhưng cặc to. Không biết xấu hổ!
  Thời chiến tranh trai tráng ra chiến trường hết, ở lại hậu phương như Ao, Hên là của quý!
  Tôi cũng không hiểu vì sao lực lưỡng, cao to như Hên, Ao mà lại không đi bộ đội?
  Từ khi hợp tác thành lập đến khi nó rã đám tôi vần thầy Hên làm Đội trưởng sản xuất của HTX; một Đội trưởng sản xuất của Hợp tác xã rất thâm niên.
  Hên đụ lắt nhiều các chị, các bà trong Đội Hên lãnh đạo nhưng con rơi, con vãi không bằng Ao. Hai đứa như photocopy bị lộ là con của Hên với chị Nen và con của Hên với chị Gian. Hai chị này cũng là Đảng viên qua tay Hên theo dõi, bồi dưỡng.
  Con chị Nen với Hên bị chết năm 1967 trong vụ máy bay Mỹ bắn cháy nhà ở làng. Còn con chị Gian thì đã lấy vợ có con rồi. Tuy con Hên nhưng Hên không thể nào nhận về dòng họ của mình được. Nó vẫn mang họ Đỗ chồng chị Gian..
  Hên đụ lắt các mụ kia chắc dễ dàng, nhưng đụ lắt chị Gian là một kỳ tích. Hên tự hào lắm.
  Chị Gian là con cậu ruột thứ hai của tôi (tôi có ba cậu ruột). Cậu tôi lấy vợ con nhà giàu lại đẹp nữa nên chị Gian cũng là loại sắc nước hương trời ở làng. Người thon thả, béo tốt, trắng hồng, mắt tình tứ rất hấp dẫn. Mỗi lần tắm sông lấy áo vấn mông thay quần để lộ đôi đùi trắng như thạch cao, trai làng không dám bỏ đi!
  Chị Gian lấy anh Sư cùng trong họ với Đỗ tôi. Anh Sư cũng rất đẹp trai. Họ quả là đẹp đôi! Chị có hai đứa con thì anh Sư thoát ly làm cán bộ tổ chức nông trường rôi lên dần giám đóc. Anh Sư ít về nhà.
Mấy ông bộ đội đóng quân trong làng tối nào cũng kéo đến sân nhà chị Gian đàn hát. Có ông tiểu đoàn trưởng định lấy chị về nuôi không, không cần chị phải làm lụng. Hên thích chị Gian lắm nhưng suốt bao nhiệm kỳ làm đội trưởng mà vẫn không xơ múi gì.
  Hên cố tìm cách chinh phục người đẹp. Hên đổi đất về làm nhà gần nhà chị Gian, vận động chị Gian vào Đảng. Rồi thóc lúa, khoai sắn của của Đội, Hên cho không chị Gian. Hên dùng kế sách lấy của làng ve gái!
 Hên không viết được chữ, Hên nhờ chú bộ đội đóng quân trong nhà viết thư cho chị Gian. Thư chỉ mấy chữ:  “Gian ơi, buồn lắm!”. Thế mà người đẹp xiêu lòng.
  Thế rồi cái gì đến nó phải đến. Bụng chi Gian phình to. Vẫn chưa ai biết. Làng nghĩ. dòng họ nghĩ là anh Sư về phép.
    Khi chị sinh đứa thứ ba, con trai, trong làng có tiếng đồn thổi thì chị Gian nói thằng bé giống cậu ruột nó. Lúc ấy tôi còn nhỏ lắm nhưng chị vẫn nói với tôi: - “Cụ (*) thấy nó giống cụ Cổn (**) không?”       
  Tôi gật đầu. Chị Gian vui lắm!
  Tôi đi học cấp 3 về thì thấy thằng bé đã đi chăn bò. Nó có khuôn mặt bầu bầu, tai to không vẻ gì thấy giống Hên.
Mẹ tôi lại rủa: - Con gái họ Hoàng chỉ giỏi nằm ngửa cho trai nó đụ!
  Hôm giỗ đầu mẹ tôi, tôi về làng đến thăm thằng Đeng – bạn thuở chăn bò vẫn sống ở làng. Vào nhà Đeng thì gặp ông Hên. Ông Hên với Đeng đang nhắc chuyện quá khứ. Đeng nói với tôi rồi chỉ vào Hên: - “Đây là Gian ơi buồn lắm !” và tiếp:
- Nghe nói bác đụ mụ Gian một phát sau bụi chuối mà mụ có chửa phải không?
Hên xì một tiếng mặt vênh kiêu kỳ: - Đụ đến khi tắt kinh mới hết đụ!
    Tôi không nói ra nhưng quá căm ghét thằng cuỗm chị con cô cậu của mình.Thằng con Hên với chị Gian khi bé không giống Hên lắm, nhưng càng lớn nó càng giống như tạc. Đến nỗi tôi suýt nhầm khi nó đứng đánh trống đám tang mẹ tôi.
  Só là thế này. Tôi từ rrại viết văn Sơn La do Hội Nhà văn Việt Nam mở về quê chịu tang mẹ. Vừa bước vào nhà thấy một thanh niên đứng đánh trống đám ma, tôi tưởng là con của Hên. Định nói thì người thanh niên lên tiếng: - Cụ Hoàng đi lâu quên cháu rồi à?
  Chị Gian từ dưới bếp bước lên nhanh nhảu:
-          Thằng Sử con của chị, em thằng Sạnh đó cụ ạ!
Tôi đổi làm vui nói: - Chào cháu!
Suýt nữa tôi làm mất lòng người chị cô cậu của mình.

*
Đeng nhìn thẳng vào Hên truy:
-          Noi dóc! Tay bộ đội tiểu đoàn trưởng cho hết lương khô, gạo, bột cá mà chưa sờ chéo áo, bác nông dân mần được phát làm may tổ ba đời.
-          Mần một phát mà có con với Gian thì cũng đã đời trai!
Hên cười sung sướng. Hắn là thằng đàn ông chiến thắng!. Hắn đã bắt người tình đẻ cho hắn đứa con!


 (*) Cậu

 (**) Em trai ruột của chị Gian
 Hà Nội 13-6-2015
Đ – H

Chuyện nhặt (tiếp theo 2)
Đỗ Hoàng

KỶ LUẬT KẺ BỒI DƯỠNG ĐỐI TƯỢNG ĐẢNG RỒI LÀM CHO NGƯỜI TA CÓ CHỬA

     Bây giờ ít thấy có vụ kỷ luật kẻ bồi dưỡng người vào Đảng rồi làm cho họ có chửa. Có hai cái đỡ ra, một là com dom (bao su) nhiều, hai là họ cho là chuyện sinh lý thuận mua vừa bán và đổ cho chồng nếu nữ đối tượng xin vào Đảng đã lập gia đình.. Chứ ngày trước ngay cả ngành giáo dục kẻ bồi dưỡng đối tượng nữ vào Đảng mà làm cho họ có chửa sẽ bị trừng trị nghiêm khắc. Đầu thập kỷ 70, và đầu thập kỷ 80 thế kỷ trước, tôi chứng hai trường hợp: một là trường hợp ông Song nguyên hiệu trưởng cấp hai, hai là ông Phơng, nguyên hiệu trưởng cấp một.
  Một lần nghỉ tuần, tôi về nhà tôi ở là khu tập thể giáo viên cấp 1+2 Mai Thủy, Lệ Ninh, Quảng Bình, là nơi bà xã tôi dạy học.
  Vừa vào cổng trường thì thấy ông Song mở cổng. Tôi ngạc nhiên hỏi:
- Anh làm hộ cho trực trường à?
Ông Song mặt buồn buồn đáp:
-          Tôi trực trường chứ làm cho ai nữa.
Tế nhị, tôi không hỏi gì thêm.

*
     Ông Song là giáo viên dạy khá ở huyện Lệ Ninh, nổi tiếng trong đồng nghiệp. Ông tiến nhanh trong công tác, được đề bạt hiệu trưởng lại kiêm Bí thư Chi bộ Đảng của trường lúc tuổi chưa quá ba mươi!
  Vài năm tiếp ông có thể là trưởng phòng giáo dục hoặc đi du học nước ngoài như chơi. Tạt qua ngạch chính trị có khi ông làm đến chủ tịch tỉnh, biết đâu. Ở trường học giữ chức hiệu trưởng, làm cả bí thư chi bộ là oách lắm! Nối khối người nghe, đe khối người sợ. Nhất là các giáo sinh mới ra trường thì chịu oai một phép. Bắt bò thì bò, bắt đứng thì đứng. Chi bộ các trường thời đó mỗi năm cũng phát triển một vài đảng viên. Ai mà chẳng muốn vào Đảng! Các ông được phân công bồi dưỡng đối tượng vào Đảng, chin ông thì hết mười ông thích bồi dưỡng đối tượng nữ.
  Trong trường ông có một nữ giáo viên mới ra trường xinh như mộng, Bí thư chi bộ Song vận động người đẹp vào Đảng và nhận luôn trách nhiệm theo dõi, bồi dưỡng đối tượng Đảng.hứa cuối năm sẽ kết nạp Đảng, kế sách không khác gì ông Toẹn làng tôi.
  Ai ngờ cuối năm, cô giáo viên sinh ra một thằng cu tí giống Song như lột! Nữ giáo viên may mắn là con nhà Cách mạng, bố đi B (chiến trường trong miền Nam) nên Phòng giáo dục cho về giữ trẻ vẫn giữ biên chế; còn Song bị cách chức truột luột, khai trừ khỏi Đảng cho về làm phụ động (hợp đồng ngắn hạn) trực trường đánh kẻng.

*
     Cũng như ông Song, ông Phơng vừa hiệu trưởng, vừa bí thư chi bộ. Thời thập kỷ 80, giáo viên ở trong Huế ra dạy Quảng Bình rất nhiều. Người thành phố đa phần đẹp hơn, sang hơn người vùng quê chúng tôi. Nhất là nữ giáo viên. Họ là những nàng tiên thật sự! Giáo viên là trí thức nên cũng rất nhạy cảm chính trị. Muốn tiến thân họ biết là vào Đảng thì thuận lợi hơn nhiều. Vì vậy, các chi bộ trưừng học rất ủng hộ nguyện vọng của họ. Có một nữ giáo viên dáng chim sa cá lặn làm cho Phơng ngây ngất. Cái khoản gái gù Phơng đã nổi tiếng khắp Phòng Giáo dục huyện rồi. Phơng đã có một vợ chính thức ba đứa con và một vợ hờ hai đứa con. Bây giờ thời cơ có một không hai, Phơng không hoãn sự sung sướng lại nữa và giành phần bồi dưỡng người đẹp vào Đảng cho mình. Ai mà dám chống Hiệu trưởng, Bí thư?
  Khồn nỗi nữ giáo viên đẹp như hoa hoa hậu Tây Thi này có bố là sỹ quan ác ôn của ngụy quân Sài Gòn! Phơng thừa biết là không cách gì kết nạp cô ta vào Đảng được. Nhưng không có miếng mồi vào Đảng thì làm sao hạ gục người đẹp? Phơng để ngoài tai sự góp ý của các đảng viên khác. Năm học sau cô ta đẻ cho Phơng đứa con.trai. Phơng bị cấp trên kỷ luật khai trừ Đảng, đưa ra khỏi biên chế, đi cày đúng nghĩa đen.

*

Khi vợ tôi về Huế dạy học, tôi bất ngờ gặp Phơng lúc Phơng cùng các thầy cô đến thăm tết nhà tôi. Vợ tôi tưởng tôi không biết Phơng,nên giới thiệu Phơng làm cai trường chỗ vợ tôi dạy học .
  Phơng lấy được cô gái mà mình bồi dưỡng vào Đảng thời đó, cô là vợ ba của Phơng. Gái Huế quan niệm, trai dăm thê, bày thiếp, gái chính chuyên một chồng. Nên Phơng mười vợ cũng không sao.
    Phong để hai vợ ở quê còn mình theo vợ ba vào Huế sống và xin được chân cai trường (trực trưởng)!

Hà Nội 15- 6-2015
Đ – H

Chuyện nhặt (tiếp theo 3)

Đỗ Hoàng

 BỘ ĐỘI KHÔNG SAO, ĐỒNG BÀO KHÔNG HỎI

 Thời chống Pháp và ngay cả thời chống Mỹ nữa, bộ đội (quân đội nhân dân Việt Nam – quen gọi là bộ đội Cụ Hồ) và nhân dân có một tình cảm đặc biệt, đúng là tình quân dân như cá với nước. Tôi đã nói  nhiều lần là hiếm có quân đội nào trên thế gới có được tình cảm như thế! Bộ đội là những người hy sinh xương máu cho cuộc sống yên bình của nhân dân được nhân dân ghi nhận. Trong các lực lượng góp công cho kháng chiến ái quôc không có lực lượng nào được vinh dự này !
 Không chỉ  Mỹ Thủy, Lệ Thủy, Quảng Bình quê tôi mà, khu Bốn và cả nước đều sản sinh ra những thành ngữ trong kháng chiến chống giặc ngoại xâm rất hay. Như: “xe chưa qua, nhà không tiếc” “tiếng hát át tiếng bom” “nhà tan cả nát cũng ừ/ quyết tâm đánh Mỹ cực chừ sướng sau”… Và câu “bộ đội không sao, đồng bào không hỏi”  bà con muốn nói lên tấm lòng quí trọng bộ đội của mình!
  Vì trong chống Pháp, chống Mỹ không chỉ có bộ đội đánh giặc mà còn nhiều lực lương khác như dân công hỏa tuyến, công nhân làm đường, thanh niên xung phong…
Bộ đội thì  “đi dân nhớ, ở dân thương”, các lực lượng kháng chiến khác không được như vậy.
  Dù họ cũng mặc quân phục. Nhưng để phân biệt với bộ đội, mũ của TNXP không cài sao vàng năm cánh, để mũ không sao!
   Trong chống Mỹ các lực lượng kháng chến khác cũng có nhiều người sau này trở thành cán bộ lãnh đạo cấp cao của Đảng Cộng sản Việt Nsm như: Trương Tấn Sang, Chủ tịch nước – TNXP, Tô Huy Rứa, Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng Ban Tổ chức T W – TNXP….

Hà Nội  16-6-2015
Đ – H

Chuyện nhặt (tiếp heo 4)

Đỗ Hoàng

HỢP TÁC, HỢP TE

 Thời hợp tác xã trên miền Bắc XHCN (thế kỷ trước) sinh ra nhiều foncơlo, văn chương truyền miệng nhiều đến nỗi ghi không hết. Hợp tác xã làm ăn nát bét, lãn công bậc nhất lịch sử. Dân tình đói nghèo xiêu riêu. Chỉ một số ít cán bộ lãnh đạo HTX giàu có. Nhưng Đảng và Nhà nước Cách mạng thì luôn luôn tô son trát phấn cho nó, vẽ nó thành vị cứu tinh cho nông dân lầm than.
  Tố Hữu là nhà thơ của Đảng Cộng sản Việt Nam quan liêu xa rời thực tế, ngồi trên mây xanh vẽ rồng đất:
“Năm năm mới bấy nhiêu ngày
Mà trông trời đất đổi thay đã nhiều
Dân có ruộng dập dìu hợp tác
Lúa mượt đồng ấm áp làng quê
Chiêm mùa cờ đỏ ven đê
Sớm hôm tiếng trống đi về nông thôn”
(Ba mươi năm đời ta có Đảng)
 Sự thật bi thương như thế mà không ai dám nói. Mà không được nói, không được viết. Ai nói ra sự thật là nói xấu HTX, nói xấu HTX là nói xấu Đảng, nói xấu Đảng là phản quốc, mặc tội tày đình!
Từ âm nhạc, văn chương, báo chí một loạt loại văn nô nghệ nô, ca tụng hết lời cho giới cầm quyền.
 Thôi thì cứ văn chương truyền miệng vậy.
 Làng tôi có mụ Sính. Mụ giỏi bắt miệng (xuất khẩu thành thơ). Không chỉ mụ Sính mà các mụ già đều có tài như vậy. Mẹ tôi cũng là tay bắt miệng rất cừ trong hò khoan giã gạo. Mẹ tôi chê mấy ông đi Thái, đi Lào về mà vẫn nghèo khổ, phải đi buôn chè lá kiếm sống:
“Đã từng Lào, Thái , Ta Hè
Về quê cũng phải đi chè nuôi thân”

Mụ Sính ghét cay, ghét đăng kiểu làm ăn HTX để đói nghèo, bần hàn cho xã viên, tệ tàn nhất là người phụ nữ. Mụ chưởi thẳng:
Bây chừ hợp tác, hợp te
Nỏ có mẻng vài mà che cấy lồn”
 Cha Ngụ chủ tịch xã ở cùng làng căm mụ lắm. Gã tìm cách trả thù mà chưa trả thù được. Một là gã mù chữ, hai là mụ Sinh có bằng Yêu lược thời Pháp (tốt nghiệp tiểu học) ba là gia đình Liệt sỹ Cách mạng, có ba con đi bộ đội. Nếu gia đình dính dáng ngụy quân, ngụy quyền, gia đình địa chủ phú nông thì gã thịt lâu rồi. Gã Ngụ nói trước toàn thể xã viên: “ Gia đình Cách mạng gì thì Cách mạng nhưng nói xấu HTX đều bị tù!”. Nhân một lần miền Nam thả biệt kích và rải truyền đơn kêu gọi dân miền Bắc chống Cộng sản, gã Ngụ mới nhiều đối tượng nghi vấn trong đó có mụ Sính lên trụ sở Ủy ban xã dằn mặt.
  Các đôi tượng khác là cái cớ, gã Ngụ cho về trước, chỉ giữ mụ Sính lại để bắt khai ép tội.
Ngụ dằn từng tiếng như dùi cui đấm thớt:
- Mụ phản động, mần thơ nói xấu hợp tác, nói xấu Đảng. Tội đi tù!
Mụ Sính tỉnh bơ:
-          Tui ca ngợi hợp tác hết lời, đời nào lại đi nói xấu!
-          Ngoan cố như địa chủ! – Ngụ đập bàn quát to.
-          Tui có chi mà ngoan cố - Mụ Sính trả lời từ tốn.
-          Nói xấu hợp tác, nói xấu Đảng rôi còn chối đây đẩy! Không ngoan cố à? – Ngụ vẫn sừng sộ.
-          Tui nói  xấu chi, eng nói ra – Mụ Sính vặn lại.
Nói thế ni mà không nói xấu hợp tác, nói xấu Đảng hả! - Gã Ngụ sừng sộ và đoc:
-          Bây chừ hợp tác, hợp te
Nó có mẻng (1) vẩi mà che cấy (2) lồn”
Tang chứng, vật chứng chưa. Bắt được tay vày được céng (3) rồi, còn chối nữa không?
-          Ôi chu cha! – Mụ Sính kêu lên rồi cười sằng sặc – Lần đâu tiên tui nghe Chủ tịch xã nói xấu HTX. Chủ tịch còn đổ hô (4) cho ai nữa không. Chính tui đã bắt được tay vày được céng Chú tịch xã . Chủ tịch xã.mà đi nói xâu HTX, nói xấu Đảng!
Mụ Sính lồng lên chỉ tay vào mặt Ngụ. Tui sẽ lao cho bà con làng trên xóm dươi biết. Còn tui ca ngợi HTX tử tế hết lời nghe:
“Bây chừ hợp tác, hợp te
Đi bộ thì ít, đi xe thì giểu (5)
Đó, đó,  tui mần vè như rứa đó!
Gã Ngụ lui vào tường đất ú ớ:
-          Mụ phản động, phản động…
Mụ Sính phủi quần, cắp nón, quảy đít bỏ về. Ngụ trô hố hai con mắt đứng nhìn bất động
.Ra khỏi cổng Ủy ban xã, mụ Sính lại chưởi:
- Mã cha chúng nó, mần ăn như cứt,
Bấy chừ hợp tác, hợp te
Nỏ có mẻng vải mà che cấy lồn”

Hà Nội 18-6-2015
Đ - H

(1) Miếng
(2) Cái
(3) Cánh
(4) Nói thừa
(5) Nhiều

 

Chuyện nhặt 2 - Đỗ Hoàng

Chuyện nhặt (tiếp theo 2)

Thứ ba - 16/06/2015 06:26
Chuyện nhặt (tiếp theo 2)
Đỗ Hoàng



KỶ LUẬT KẺ BỒI DƯỠNG VÀO ĐỐI TƯỢNG ĐẢNG RỒI LÀM CHO NGƯỜI TA CÓ CHỬA

     Bây giờ ít thấy có vụ kỷ luật kẻ bồi dưỡng người vào Đảng rồi làm cho họ có chửa. Có hai cái đỡ ra, một là com dom (bao su) nhiều, hai là họ cho là chuyện sinh lý thuận mua vừa bán và đổ cho chồng nếu nữ đối tượng xin vào Đảng đã lập gia đình.. Chứ ngày trước ngay cả ngành giáo dục kẻ bồi dưỡng đối tượng nữ vào Đảng mà làm cho họ có chửa sẽ bị trừng trị nghiêm khắc. Đầu thập kỷ 70, và đầu thập kỷ 80 thế kỷ trước, tôi chứng hai trường hợp: một là trường hợp ông Song nguyên hiệu trưởng cấp hai, hai là ông Phơng, nguyên hiệu trưởng cấp một.
  Một lần nghỉ tuần, tôi về nhà tôi ở là khu tập thể giáo viên cấp 1+2 Mai Thủy, Lệ Ninh, Quảng Bình, là nơi bà xã tôi dạy học.
  Vừa vào cổng trường thì thấy ông Song mở cổng. Tôi ngạc nhiên hỏi:
- Anh làm hộ cho trực trường à?
Ông Song mặt buồn buồn đáp:
-          Tôi trực trường chứ làm cho ai nữa.
Tế nhị, tôi không hỏi gì thêm.

*
     Ông Song là giáo viên dạy khá ở huyện Lệ Ninh, nổi tiếng trong đồng nghiệp. Ông tiến nhanh trong công tác, được đề bạt hiệu trưởng lại kiêm Bí thư Chi bộ Đảng của trường lúc tuổi chưa quá ba mươi!
  Vài năm tiếp ông có thể là trưởng phòng giáo dục hoặc đi du học nước ngoài như chơi. Tạt qua ngạch chính trị có khi ông làm đến chủ tịch tỉnh, biết đâu. Ở trường học giữ chức hiệu trưởng, làm cả bí thư chi bộ là oách lắm! Nối khối người nghe, đe khối người sợ. Nhất là các giáo sinh mới ra trường thì chịu oai một phép. Bắt bò thì bò, bắt đứng thì đứng. Chi bộ các trường thời đó mỗi năm cũng phát triển một vài đảng viên. Ai mà chẳng muốn vào Đảng! Các ông được phân công bồi dưỡng đối tượng vào Đảng, chin ông thì hết mười ông thích bồi dưỡng đối tượng nữ.
  Trong trường ông có một nữ giáo viên mới ra trường xinh như mộng, Bí thư chi bộ Song vận động người đẹp vào Đảng và nhận luôn trách nhiệm theo dõi, bồi dưỡng đối tượng Đảng.hứa cuối năm sẽ kết nạp Đảng, kế sách không khác gì ông Toẹn làng tôi.
  Ai ngờ cuối năm, cô giáo viên sinh ra một thằng cu tí giống Song như lột! Nữ giáo viên may mắn là con nhà Cách mạng, bố đi B (chiến trường trong miền Nam) nên Phòng giáo dục cho về giữ trẻ vẫn giữ biên chế; còn Song bị cách chức truột luột, khai trừ khỏi Đảng cho về làm phụ động (hợp đồng ngắn hạn) trực trường đánh kẻng.

*
     Cũng như ông Song, ông Phơng vừa hiệu trưởng, vừa bí thư chi bộ. Thời thập kỷ 80, giáo viên ở trong Huế ra dạy Quảng Bình rất nhiều. Người thành phố đa phần đẹp hơn, sang hơn người vùng quê chúng tôi. Nhất là nữ giáo viên. Họ là những nàng tiên thật sự! Giáo viên là trí thức nên cũng rất nhạy cảm chính trị. Muốn tiến thân họ biết là vào Đảng thì thuận lợi hơn nhiều. Vì vậy, các chi bộ trưừng học rất ủng hộ nguyện vọng của họ. Có một nữ giáo viên dáng chim sa cá lặn làm cho Phơng ngây ngất. Cái khoản gái gù Phơng đã nổi tiếng khắp Phòng Giáo dục huyện rồi. Phơng đã có một vợ chính thức ba đứa con và một vợ hờ hai đứa con. Bây giờ thời cơ có một không hai, Phơng không hoãn sự sung sướng lại nữa và giành phần bồi dưỡng người đẹp vào Đảng cho mình. Ai mà dám chống Hiệu trưởng, Bí thư?
  Khồn nỗi nữ giáo viên đẹp như hoa hoa hậu Tây Thi này có bố là sỹ quan ác ôn của ngụy quân Sài Gòn! Phơng thừa biết là không cách gì kết nạp cô ta vào Đảng được. Nhưng không có miếng mồi vào Đảng thì làm sao hạ gục người đẹp? Phơng để ngoài tai sự góp ý của các đảng viên khác. Năm học sau cô ta đẻ cho Phơng đứa con.trai. Phơng bị cấp trên kỷ luật khai trừ Đảng, đưa ra khỏi biên chế, đi cày đúng nghĩa đen.

*

Khi vợ tôi về Huế dạy học, tôi bất ngờ gặp Phơng lúc Phơng cùng các thầy cô đến thăm tết nhà tôi. Vợ tôi tưởng tôi không biết Phơng,nên giới thiệu Phơng làm cai trường chỗ vợ tôi dạy học .
  Phơng lấy được cô gái mà mình bồi dưỡng vào Đảng thời đó, cô là vợ ba của Phơng. Gái Huế quan niệm, trai dăm thê, bày thiếp, gái chính chuyên một chồng. Nên Phơng mười vợ cũng không sao.
    Phong để hai vợ ở quê còn mình theo vợ ba vào Huế sống và xin được chân cai trường (trực trưởng)!

Hà Nội 15- 6-2015
Đ - H

Chuyện nhặt 1 - Đỗ Hoàng

Chuyện nhặt

Chủ nhật - 14/06/2015 02:41
CHUYỆN NHẶT

  Nhà thơ Đỗ Hoàng nhớ lại những chuyện vui buồn trong cuộc đời, làng quê, đất nước của mình. Ông chép những mẩu ngắn đề là “Chuyện nhặt”. Có chuyện vui, có chuyện buồn, có chuyện cười ra nước mắt, có chuyện đau thắt lòng. Chuyện nào cũng thật trăm phần trăm. Tất nhiên tên người có khi ông phải đổi để tránh gây hiểu lầm và phiền hà. Xin giới thiệu cùng bạn đọc!
  vannghecuocsong.com
 
Đỗ Hoàng và Trần Quang Đạo

Đỗ Hoàng

1- ĐỤ LẮT (Đéo bậy)

    Ở miền Bắc XHCN thời thập kỷ 60 thế kỷ trước) khi Tổ đổi công chuyển lên thành Hợp tác xã, lúc đầu dân háo hức lắm, nhưng HTX càng làm càng tệ, nhất là này sinh ra một loại cán bộ HTX dốt nát, làm ăn kém, lại dâm dật tột độ.
“Xã viên làm việc bằng hai
Để cho Chủ nhiệm mua đài, mua xa”
Hạy:
“Xã viên làm việc bằng ba
Để cho Chủ nhiệm xây nhà, xây sân”
    Làng tôi có ông Ao (nhân vật có thật, tôi đã xây dựng thành Phó Chủ nhiệm HTX Ao trong tiểu thuyết Phí một thời trai). Thời Ao làm Bí thư Đoàn thôn, Ao đã nổi tiếng đụ lăt (đéo bậy). Ả Thon lấy anh con cô ruột của tôi về nhà chồng rôi mà vẫn đeo Ao, có với Ao hai đứa con trai đầu rồi mới trở về với chồng.
 Sau đó Ao lên Phó Chủ nhiệm HTX, Ao đụ lắt mụ Địu vợ ông cán bộ Huyện đặc trách công tác miền núi thường gọi là huyện Mão! Ao đụ mụ Địu có chửa bắt huyện Mão nuôi bao cô, sao sáo nuôi con o ho! Huyện Mão sợ Ao không dám kiện!
 Ao bị cách chức về lại xã viên thường. Ao phấn đấu lên lại hàng lãnh đạo xã. Năm 1968, Ao làm Xã đội trưởng hét ra lửa. Ả Êm to gần tạ có chồng hy sinh ngoài chiến trường bán cừa hàng mua bán xã vô cùng hấp dẫn đám quan làng. Đứa nào cũng thích nhưng Ao chiến thắng. Ả đẻ cho Ao một thằng con trai. Sau khi Ao nghỉ làm cán bộ xã, Ao đưa ả ra mắt dòng họ. Cả con vợ chính, cả con đụ lắt, Ao có đến gần chục đứa con trai. Một kỷ lục đụ lắt thời HTX!
Thời mà: “ Bấy chừ hợp tác, hợp te
      Nỏ có méng (*)  vải mà che cấy (**) lồn!”
(*) Miếng                                                                                                          
(**) Cái
  Nhà thơ Hữu Loan nói đúng:
 “Sau hòa bình năm 1954 về nông thôn viết gương điển hình nông nghiệp, chăng thấy gương đâu, chỉ thấy một bầy tham ô, trục lợi, hủ hóa dâm đạt vô tội vạ!”

Hà Nội 8-6-2015
Đ-H

Đỗ Hoàng

VÀI KỶ NIỆM TỪ XA VỚI NHẠC SỸ TRẦN HOÀN

Nhạc sỹ Trần Hoàn là người cao ráo đẹp trai, tài hoa tính lành ôn hõa vui vẻ cởi mở… là một cán bộ mẫn cán, nhà quản lý năng động. Ông có một hai bài hát để đời: Sơn nữ ca, Lời người ra đi…
  Tôi biết và gặp anh lúc anh là Giám độc sở Văn hóa Bình Trị Thiên. 25 tuổi làm Trưởng ty Văn hóa Hải Phòng đi B (kháng chiến) viết nhạc ký tên Hồ Thuận An nổi tiếng hơn 10 năm về Huế làm Trưởng ty Văn hóa thì đường hoạn lộ dẫm chân tại chỗ. Giám đốc sở Văn hóa là một giám đốc cờ đèn kèn trống nên thường bị lườm nguýt cho là “xướng ca vô loài". Nhưng Trần Hoàn không nản. Thêu bức trướng kỷ niệm 10 năm giải phóng Huế, Trần Hoàn phải tự đi xe hon da cả đếm đến xưởng thêu đặt hàng, kiểm tra và mang về. Ông Bí thư tỉnh ủy trưởng tỉnh cũng phải bật lời khen!

QUẢ HẾT HỒN TRẦN HOÀN CHO NGÂM THƠ TỐ HỮU.

  Sau giải phóng miền Nam độ bốn năm năm, Huế vẫn giữ phong trào thơ nhạc xuống đường. Vườn hoa đầu cầu Tràng Tiền hay diễn ra các hoạt động văn hóa, văn nghệ..Đích thân Trần Hoàn, Trưởng Ban tổ chức cũng lên ôm ghi ta khi solo, khi hòa tấu với anh em. Không khí rất vui nhộn.
  Một lần có các quan đầu tỉnh và Trung ương ngồi dự. Một nữ ca sỹ ngâm vè Mẹ Suốt của Tố Hữu đến đoạn:
“Tám lần đẻ, chin lần sa tội tình…”
 Ông đầu tỉnh cau có:
- Thơ cái chi mà đẻ đái nhiều rứa! Cắt ngay!
Trần Hoàn mặt không chít ra tí máu ngồi quỳ bên cạnh hà lon thì thỏn:
- Thơ đồng chi Tố Hữu đó Bí thư  ạ !
-  Thiệt khôông giạc (*) sỹ? – Ông đầu tỉnh hạ giọng.
- Thiệt trăm phần trăm, em chịu trách giệm (**). – Trần Hoàn phấn khởi nói.
- Thơ Tố Hữu, rứa thì hay, hay quá, hát tiếp đi!- Ông đầu tỉnh bảo Trần Hoàn cho tiết mục tiếp tục.
 Trần Hoàn mừng quá hô to:
- Nổi trống lên!

Hà Nội 11-6-2015
Đ - H

(*) Nhạc sỹ
(**) Nhiệm vụ

TRẦN HOÀN BIẾT CHUNG CHUNG

Tôi ở BÁO ĐẢNG bên Tỉnh ủy nên theo đóm ăn tàn thói thường Chúa Trịnh lườm vua Lê! Mấy eng ả bên Ủy ban tinh là vạn ban giai hạ phẩm. Trần Hoàn là giám đốc cờ đèn kèn trống nữa nên cũng có ý xem thường.
  Là phòng viên BÁO ĐẢNG (báo của Tỉnh ủy) nên cũng coi trời bằng chai, với lại chưa hiểu hết cơ quan quyền lực, những nhân vật nắm sinh mạng chính trị của mình. Đó là Ban Tuyên huấn (sau này nhiều lần đổi tên như: Ban Tư tưởng - Văn hóa, Ban Tuyên giáo…). Bầu bán thế nào Trần Hoàn trúng Thường vụ Tinh ủy làm Trưởng Ban Tuyên huấn. Ban Tuyên huấn chỉ đạo BÁO ĐẢNG.
  Tôi hay họp trong Tam tòa (cơ quan Tỉnh ủy đóng) nhưng chán nghe các ông ăn ốc vặn giảng nguyên lý chủ nghĩa Mác nên ra ngồi với anh em ngoài hành lang phéc lác . Nói chuyện gì đó rồi quay về Trần Hoàn. Tay lái xe con Trần Hoàn khen Trần Hoàn nức nở. Chó khen chủ mà. Tôi ngứa mồm nói thẳng ruột ngựa:
-          Anh Trần Hoàn chung chung bỏ mẹ, có biết việc báo chí đâu mà chỉ đạo.
 Tay lái xe con cho Trần Hoàn về tâu lại.
Trần Hoàn quạc Báo Đảng. Tôi bị Báo Đảng dằn mặt.
  Về cơ quan tôi bị quạt ngay.
Phạm Xuân Thích, Tổng biên tập trách tôi:
-          Anh vuốt mặt mà không nể mũi!


                         ĐẤT NƯỚC RUN LÊN NHƯ CƠN SÓT

Tôi đi dự mấy phiên tòa xử bọn phản loạn và ăn cắp của công. Có phiên tòa xử đám trẻ con học sinh lớp 12 viết văn làm thơ chưởi chế độ. Một em gái bị tù một năm bầy giờ là cán bộ giảng dạy tiếng Nhật tại Đại học Huế - Nguyễn Thanh Song Cầm. Tôi về làm bài thơ “ Kẻ đứng trước vành mòng ngựa – in ngày trên Báo Đảng – Báo Dân.
“Chúng nó đứng lạnh lùng
Những bóng ma trên đất
Hình hài kẻ ăn cắp.
Từng cướp mất sự sống con người…

Tháng năm qua
Bao biến động cuộc đời
Tai họa chúng gieo làm sao lường hết được
Đất nước run lên như cơn sốt
Đói nghèo, giặc giã xâm lăng!

Người ta nhìn nhau
Ánh mắt lặng yên
Còn lũ chúng chúng gặm mòn đất nước

Ôi còn bao nhiêu con sâu còn ẩn sâu trong mặt lá
Bộn bề đời thực hôm nay
Trước những kẻ xích xiềng đã khóa chặt vòng tay
Nhắc ta đừng quên loài đang ẩn náu!

Huế 1982

Bài thơ chỉ có câu “Đất nước run lên như cơn sốt” mà Trần Hoàn chỉ đạo Ban Tuyên huấn cho Báo Đảng kiểm điểm tác giả và sửa ngày câu thơ.
  Tôi cải phăng không nhận khuyết điểm gì cả, chỉ chấp nhận sửa lại câu thơ trên thành” “Đất nước nóng bừng cơn sốt”.
 Nhắc lại thật là buồn cười!

Hà Nội 11-6-2015
Đ – H

KỶ NIỆM 50 QUỐC KHÁNH ĐỘC LẬP NƯỚC
… Quảng năm 1994, tôi từ báo tuần Lao đông – Xã hội lên làm ở Tạp chí Lao đông – xã hội với mong muốn nảo vệ luận án Phó tiến sỹ kinh tế Thành công của Doanh nghiệp nhỏ và vừa”
   Quốc khánh mồng 2 tháng 9 năm 1995, cơ quan cử tôi ở trong đoàn của Bộ Lao động – Thương binh – Xã hội đi diễu hành qua lề đài Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh mừng 50 năm quốc khảnh lập nước. Mỗi người đi được thù lao 50 000 đồng (tiền lúc chưa mất giá).
   Nhạc sỹ Trần Hoàn cũng đã ra công tác Hà Nội. Lúc đầu ông làm Trưởng ban Tuyên huấn Thành ủy Hà Nội. Thời điểm đó ông là Bộ trưởng Bộ văn hóa – Thông tin, Trưởng ban tổ chức đại lễ Quốc khánh. Theo cách nhìn chúa Trịnh - vua Lê thì Trần Hoàn vẫn là bộ cờ đèn kèn trống. Trần Hoàn và Hồ Tế - bộ trưởng Bộ Tài chính cũng bị quốc vương quở mắng nhiều lần. Một người thì hò hát hò hát đi cho rồi, hò hát mà cứ gái góa bàn việc triều đình; một người đếm tiền không xong.
  Mình đi diễu hành mừng Quốc khánh 50 năm cũng là vinh dự bù đắp cho công lạo của mẹ mình cả một thời trẻ trung dẫn du kích tự vệ về cướp chính quyền huyện lỵ quê nhà, ba mình bỏ tâm sức dạy cho nông dân, du kích, bộ đội mình biết lăn lê, bò toài đánh giặc. Đáng ra mình phải ở vị trí Trần Hoàn, nếu như hai người chồng của mẹ mình không kình địch nhau, một đại đội trưởng, một chính trị viên đồng tâm hiệp lực chỉ huy đơn vị đánh giặc, mình không bị mang án oan cả đời có bố phản bội Cách mạng!
  Anh em đi diễu hành ở lại trụ sở Bộ Lao đông – Thương binh và Xã hội. Ba giờ sáng lên tập trung đường Quan Thánh để chuan bị đi ra đại lộ Hùng Vương, qua lăng Bác, qua quảng trường Ba Đình.
  Không khí đại lễ vô cùng sôi động, náo nức lạ thường. Khi diều hành đi ngang qua lễ đài, tôi từ xa thấy Trần Hoàn đang đọc diễn văn đại lễ Quốc Khánh.
  Đời một Bộ trưởng Văn hóa – Thông tin được tổ chức buổi Đại lễ như thế cũng là vinh dự một đời. Và khó có lần lặp lại.
Chúc mừng nhạc sỹ Trần Hoàn. Vinh dự này dành cho anh!

Hà Nội 12-6-2015
Đ - H

(còn nữa)

CHUYỆN NHẶT

Đỗ Hoàng

THẰNG CHA TOẸN LẠM LUN (Loạn luân)

Mẹ tôi nói: - Thằng cha Toẹn mắc tội lạm lun.
 Lúc bé tôi không biết lạm lun là gì nên chỉ hóng hớt chuyện người lớn vậy thôi. Sau này lớn lên mới biết tội lạm lun là tôi loạn luân. Một trọng tôi mà làng xã ngày xưa cấm kỵ!
  Toẹn dân cày người thấp đậm, mặt hơi quàu quạu. Trong nhà Toẹn đông anh em: Toẻn, Toẹn Veo, Vâu, Vau, Vu, Vêu…
  Sau Cách mạng tháng Tám năm 1945, Toẹn và cậu ruột Đông của tôi cực quá đăng lính Pháp.  Hai người đi tuyển mãi đều bị trượt. Sau đó họ đến Ba tôi xin áo quần linh bên Pháp đưa về. Cậu ruột tôi có áo quần lính Pháp tuyển được, còn Toẹn vẫn bi loại. Toẹn khóc hu hu!
  Sau này khi Toẹn làm Bí thư Chi bộ xã bị dân làng tôi mè nheo mãi vì chuyện trật đi lính Pháp mà khóc!
  Xui xẻo thế nào chi Hiên con cậu Đông lại lấy em ruột Toẹn là Vau. Chị Hiên là nhân vật chị Cả phụ trách đội thiếu niên trong tiểu thuyết “Tuổi thơ lầm lũi” của tôi. Chị được tôi hư cấu lên nhiều lần. Đời thực của chị thì tội nghiệp hơn nhiều.
  Năm trước về giỗ mẹ tôi gặp chị trong buổi cúng. Chị già đi nhiều, người sồ sề bủng beo. Chỉ cười còn tươi và vui khi tôi nhắc lại thành tích xưa của chị.
-  Chị đoạt được mấy cái kiện tướng chị nhỉ - Tôi hỏi
 Chị Hiên cười khỏa khỏa: - Nhiều lắm: kiện tưởng thủy lợi, kiện tướng đào hầm tránh máy bay, kiện tương bốc vác, kiện tướng gánh đất, kiện tướng làm phân xanh… toàn là kiện cơ bắp. Hồi ấy phấn đấu vào Đảng làm quên chết cậu ạ! Bây chừ xương cốt nó rạc ra đau đủ thứ bệnh.
  Thế mà chị có vào được Đảng đâu! Ba chị đi lính Pháp rôi lại đi Nam. Đất nước chia giới tuyến thì con cái có bố đi lính Pháp và đi Nam thì đến đời củ chuối cũng không vào được Đảng. Mãi về già chị mới biết thành phần mình không được kết nạp Đảng, lúc trẻ không biết cứ phấn đấu, phấn đấu!
  Toẹn Bí thư Chi bộ xung phong xâu chổi bồi dưỡng cô em dâu luôn. Toẹn lại được Chi bộ khen là chịu khó bồi dưỡng đối tượng khó kết nạp Đảng! Nhiều cha bồi dưỡng các chị em để vào Đảng đều cho các chị vài đứa con. Thế là hết Đảng!  Các chị lại chân bùn tay lấm và mang tiếng đời. Các lão được mấy quả sướng, sau đó đi cày đi cuốc gì cũng được. Không khác gì Ao đụ lắt làng tôi!
  Toẹn cũng vậy.
  Chị Hiên lấy Vau được vài tháng thì Vau đi bộ đội vào Công an giới tuyến Vĩnh Linh- Bến Hải. Thời ấy Công an giới tuyến sang lắm.
  Chị Hiên về nhà mẹ đẻ ở nhưng Toẹn bảo phải ở nhà chồng cho đúng tục lệ. Hơn nữa để tiện cho việc bồi dưỡng đối tượng kết nạp Đảng mà Toẹn đã nhận với Chị bộ.
   Toẹn vợ chết đã lâu chắc khoản đòi hỏi như lửa cháy. Làng thời ấy trong sáng không có karaoke, không có đĩ điếm mấy cha đàn ông chỉ còn cách quờ quạng các bà và chùng lén vậy thôi.
  Cô em dâu vừa về nhà chồng, trẻ đẹp, trắng trẻo, khỏe mạnh lại còn mơ vào Đảng nữa chứ! Thật như miếng mỡ treo trước miệng mèo.
 Lên rừng bứt tranh, chặt gỗ làm nhà, làm hầm gì gì, Toẹn đều kéo cô em dâu đi theo. Ở trong nhà dân hàng tháng trời, họ cứ tưởng là vợ chồng nên chẳng ai để ý. Toẹn tha hồ cơm no bò cưỡi. Nhiều hôm đụ chị Hiên quá sức, Toẹn không vác nỗi gỗ nằm liệt ở lán. Bụng cô em dâu ngày càng to! Rồi đến ngày sinh nở. Con loạn luân hay con đụ lắt đều thường giống bố. Con chị Hiên giống Toẹn trăm phần trăm!
   Mẹ Toẹn, anh em Toẹn đều biết nhưng người nhà đóng cửa bảo nhau, không để lộ ra ngoài. Con Toẹn, con Vau đều là con cháu họ cả, của ai ngoài mà sợ.
 Chỉ cái vỡ lỡ là khi Vau từ giới tuyến về phép ngủ với vợ, Toẹn không chịu nổi đánh lộn với Vau thế cả làng mới biết.
  Mẹ tôi chưởi Toẹn hết lời: - Thằng cha Toẹn lạm lun! Thằng cha Toẹn lạm lun!
 Vau bỏ chị Hiên. Chị Hiên ôm con về nhà mẹ đẻ. Sau đó chị bị chú Đinh, chú họ của tôi làm đội trưởng văn nghệ thôn đụ cho mấy trận tơi bời, khói lửa, may không để lại hậu quả nào.
  Khổ thấn đời chị Hiên vì lý lịch xấu!

Hà Nội ngày 12-6-2015
Đ – H

Đỗ Hoàng

GIAN ƠI BUỒN LẮM!
- HÊN ĐỤ LẮT (Đéo bậy)

  Hên là anh ruột của Ao. Gia đình Ao là gia đình cố nông, thành phần đại cơ bản nên ai cũng vào được Đảng. Hên là Đảng viên nhưng gần như mù chữ nên chỉ làm suốt đời Đội trưởng sản xuất. Tuy không có con đụ lắt nhiều như Ao nhưng Hên cũng đụ lắt được mấy mụ trong đội sản xuất của Hên lãnh đạo!
  - Đụ lắt có nòi – Mẹ tôi bảo với tôi vậy.
  Rồi mẹ tôi kể chuyện mụ Múng là mẹ đẻ của Hên và Ao, chồng vừa chết khăn tang còn trên đầu mà đã thả Hên, Ao mũi dãi thò lò khóc khản cả cổ họng để chạy theo ông Vọ  làm khoán đồng (coi lúa ngoài đồng cho làng), Múng chơi Vọ không khoái, mụ  đi chài  mấy đứa rèo trâu (chăn trâu) bằng tuổi em út mình nhưng cặc to. Không biết xấu hổ!
  Thời chiến tranh trai tráng ra chiến trường hết, ở lại hậu phương như Ao, Hên là của quý!
  Tôi cũng không hiểu vì sao lực lưỡng, cao to như Hên, Ao mà lại không đi bộ đội?
  Từ khi hợp tác thành lập đến khi nó rã đám tôi vần thầy Hên làm Đội trưởng sản xuất của HTX; một Đội trưởng sản xuất của Hợp tác xã rất thâm niên.
  Hên đụ lắt nhiều các chị,các bà trong Đội Hên lãnh đạo nhưng con rơi, con vãi không bằng Ao. Hai đứa như photocopy bị lộ là con của Hên với chị Nen và con của Hên với chị Gian. Hai chị này cũng là Đảng viên qua tay Hên theo dõi, bồi dưỡng.
  Con chị Nen với Hên bị chết  năm 1967 trong vụ máy ba Mỹ bắn cháy nhà ở làng. Còn con chị Gian thì đã lấy vợ có con rồi. Tuy con Hên nhưng Hên không thể nào nhận về dòng họ của mình được. Nó vẫn mang họ Đỗ chồng chị Gian..
  Hên đụ lắt các mụ kia chắc dễ dàng, nhưng đụ lắt chị Gian là một kỳ tích. Hên tự hào lắm.
  Chị Gian là con cậu ruột thứ hai của tôi (tôi có ba cậu ruột). Cậu tôi lấy vợ con nhà giàu lại đẹp nữa nên chị Gian cũng là loại sắc nước hương trời ở làng. Người thon thả, béo tốt, trắng hồng, mắt tình tứ rất hấp dẫn. Mỗi lần tắm sông lấy áo vấn mông thay quần để lộ đôi đùi trắng như thạch cao, trai làng không dám bỏ đi!
  Chị Gian lấy anh Sư cùng trong họ với Đỗ tôi. Anh Sư cũng rất đẹp trai. Họ quả là đẹp đôi! Chị có hai đứa con thì anh Sư thoát ly làm cán bộ tổ chức nông trường rôi lên dần ănMấy ông bộ đội đóng quân trong làng tối nào cũng kéo đến sân nhà chị đán hát. Có ông tiểu đoàn trưởng định lấy chị về nuôi không, không cần chị phải làm lụng. Hên thích chị Gian lắm nhưng suốt bao nhiệm kỳ làm đội trưởng mà vẫn không xơ múi gì.
  Hên cố tìm cách chinh phục người đẹp. Hên đổi đất về làm nhà gần nhà chị Gian, vận động chị Gian vào Đảng. Rồi thóc lúa, khoai sắn của của Đội, Hên cho không chị Gian. Hên dùng kế sách lấy của làng ve gái!
 Hên không viết được chữ, Hên nhờ chú bộ đội đóng quân trong nhà viết thư cho chị Gian. Thư chỉ mấy chữ:  “Gian ơi, buồn lắm!”. Thế mà người đẹp xiêu lòng.
  Thế rồi cái gì đến nó phải đến. Bụng chi Gian phình to. Vẫn chưa ai biết. Làng nghĩ. dòng họ nghĩ là anh Sư về phép.
    Khi chị sinh đứa thứ ba, con trai, trong làng có tiếng đồn thổổ thì chị Gian nnói thằng bé giống cậu ruột nó. Lúc ấy tôi còn nhỏ lắm nhưng chị vẫn nói với tôi: - “Cụ (*) thấy nó giống cụ Cổn (**) không?”       
  Tôi gật đầu. Chị Gian vui lắm!
  Tôi đi học cấp 3 về thì thấy thằng bé đã đi chăn bò. Nó có khuôn mặt bầu bầu, tai to không vẻ gì thấy giống Hên.
Mẹ tôi lại rủa: - Con gái họ Hoàng chỉ giỏi nằm ngửa cho trai nó đụ!
  Hôm giỗ đầu mẹ tôi, tôi về làng đến thăm thằng Đeng – bạn thuở chăn bò vẫn sống ở làng. Vào nhà Đeng thì gặp ông Hên. Ông Hên với Đeng đang nhắc chuyện quá khứ. Đeng nói với tôi rồi chỉ vào Hên: - “Đây là Gian ơi buồn lắm !” và tiếp:
- Nghe nói bác đụ mụ Gian một phát sau bụi chuối mà mụ có chửa phải không?
Hên xì một tiếng mặt vênh kiêu kỳ: - Đụ đến khi tắt kinh mới hết đụ!
    Tôi không nói ra nhưng quá căm ghét thằng cuỗm chị con cô cậu của mình.Thằng con Hên với chị Gian khi bé không giống Hên lắm, nhưng càng lớn nó càng giống như tạc. Đến nỗi tôi suýt nhầm khi nó đứng đánh trống đám tang mẹ tôi.
  Só là thế này. Tôi từ rrại viết văn Sơn La do Hội Nhà văn Việt Nam mở về quê chịu tang mẹ. Vừa bước vào nhà thấy một thành niên đứng đánh trống đám ma, tôi tưởng là con của Hên. Định nói thì người thanh niên lên tiếng: - Cụ Hoàng đi lâu quên cháu rồi à?
  Chị Gian từ dưới bếp bước lên nhanh nhảu:
-          Thằng Sử con của chị, em thằng Sạnh đó cụ ạ!
Tôi đổi làm vui nói: - Chào cháu!
Suýt nữa tôi làm mất lòng người chị cô cậu của mình.
*
Đeng nhìn thẳng vào Hên truy:
-          Noi dóc! Tay bộ đội tiểu đoàn trưởng cho hết lương khô, gạo, bột cá mà chưa sờ chéo áo, bác nông dân mần được phát làm may tổ ba đời.
-          Mần một phát mà có con với Gian thì cũng đã đời trai!
Hên cười sung sướng. Hắn là thằng đàn ông chiến thắng!. Hắn đã bắt người tình đẻ cho hắn đứa con!


 (*) Cậu

 (**) Em trai ruột của chị Gian
 Hà Nội 13-6-2015
Đ - H

Cuộc chiến hai miền Nam Bắc Việt Nam - 40 năm nhìn lại (1975-2015) (tiếp theo)

Cuộc chiến hai miền Nam Bắc Việt Nam - 40 năm nhìn lại (1975-2015) (tiếp theo)

Thứ bảy - 18/04/2015 09:35
CUỘC CHIẾN HUYNH ĐỆ NAM - BẮC VIỆT NAM 40 NĂM NHÌN LẠI (1975 - 2015)

 

TAM MẪU



Đỗ Hoàng

   MẸ ĂN XIN

Gạo nhà Mẹ hết lâu rồi,
Mẹ ăn xác sắn ngùi ngùi cho con.(1)

Mẹ ơi nhận lấy vài lon,
Ngày mai đơn vị con còn đi xa.

Mẹ nhìn lòng nghẹn mắt nhoà.
Rét run tay gậy thân già hụt hơi

Xiêu xiêu bóng Mẹ xa rồi
Thóp thoi chiếc lá vàng rơi giữa chiều!

                   3 -1972
(1) Bã sắn – Tiếng miền Trung.


          MẸ BÁN THAN


Một túp lều, một thúng than,
Mẹ ngồi giữa chợ hàng hàng mưa rơi.
Đầy bên sông, khách tới lui,
Có ai hỏi mẹ một lời nào đâu!

Đói nghèo rách rưới bấy lâu,
Cả đời mẹ chỉ một màu than đen.
Áo quần mảnh vá lấm lem,
Bụi than năm tháng dày lên mấy phần.

Trời đông hơi giá xuống dần,
Gió reo xao xác tấm tranh bên lều.
Mưa may lạnh lẽo tới nhiều.
Thân già còm cõi giữa chiều xác xơ.

Mẹ ngồi ôm ngực mẹ ho,
Tấm thân gầy guộc co ro héo mòn.
Mỗi ngày mẹ mỗi cõi còm.
Mỗi ngày phiên chợ lại tàn mẹ ơi!

Giêng hai rét mướt lâu rồi,
Mà sao mẹ vẫn nón tơi xạc xài?
Mẹ buồn, mắt mẹ nào vui!
Trọn đời khổ cực ngậm ngùi xót xa.

Bây chừ đàn cháu ở nhà,
Cơm khoai không đủ mơ quà mẹ mua.
Bấy chừ gạo chợ lại thua (1)
Người bán than để ế thừa vì than!

Hàm răng cầm cập run run,
Giữ dòng mưa lạnh rưng rưng lại về.
Có than ngồi giữa chợ quê,
Mẹ già sao rét tái tê thế này?

       Tiểu đoàn 3 ngày 29 - 11 - 1973
_____
(1)   Gạo xuống giá


MẸ TỪ CHIẾN TRANH


Có hơn trăm mảnh vá.
Trên tấm áo trơ sườn.
Sau lưng mẹ đầy gió,
Giần giất rung từng cơn!

Đường quê thất thểu bước,
Buổi chợ hôm úa tàn.
Những tấm thân chẫu chuộc
Bên khung trời phơi xương!

Còn bao nhiêu bà mẹ?
Giữa chợ quê gió tràn.
Hàng triệu người đói khổ.
Sinh ra từ chiến tranh!

            24 – 12 – 1973
 

Dịch thơ Việt ra thơ Việt - Dịch thơ Nguyễn Phan Quế Mai

Dịch thơ Việt ra thơ Việt - Vô lối Nguyễn Phan Quế Mai (tiếp theo...)

Thứ tư - 13/05/2015 01:38


DỊCH THƠ VIỆT RA THƠ VIỆT (***)



DỊCH VÔ LỐI Nguyễn Phan Quế Mai

Nguyễn Phan Quế Mai

Nguyên bản;

DICH CHUYÊN


Là một cái cây đang trổ hoa.
Tôi tự  bứng mình lên                                                                                                                                                                                                
Khỏi người thân, bạn bè, tiếng nói.                                                                                                                                                                                         
Trơ troi
Tôi rụng lá giữa không trung

Tôi lướt qua đại dương
Sâu thắm con sóng mang tên sợ hãi
Tất cả ào ạt muốn nhấn chìm tôi.
Tất cả muốn xóa tan tôi.

Tôi trồng tôi xuống những người xa lạ
Mảnh vườn mới đấy tôi lên
Những chiếc rễ của tôi tứa máu.
Tôi đơn độc giữa những tiếng chim
Tôi trơ trụi giữa thẳm xanh

Tôi tung mình khỏi sự ì ạch
Tôi trút lá khỏi sự cũ kỹ
Tôi rũ mình khỏi mọi thói quen

Tôi mở từng tế bào cây
Tôi uống từng tiếng chim
Tôi ăn từng ngọn gió
Tôi chập chững nẩy mầm

Tôi rùng mình trổ hoa
Tôi đậu quả từ những chiếc rễ tứa máu.

Tôi là một cái cây tự bứng mình lên

(*) Bài in trên Tạp chí Nhà văn & Tác phẩm số 10 tháng 3/4/2015

Dịch sang thơ Việt

Đỗ Hoàng

DỜI ĐI

Là cây đang trổ hoa
Tôi bứng mình lên khỏi,
Người thân, bạn, tiếng nói
Trơ trọi giữa không trung.

Tôi lướt qua đại dương
Sóng mang tên sợ hãi
Tất cả nhấn chìm tôi
Muốn xóa tan tôi mãi!

Tôi trồng tôi xứ ngái.
Vườn mới đẩy tôi lên
Rễ của tôi máu vãi
Lẻ giữa tiếng chịm hiền!

Tôi trơ giữa thẳm xanh.
Tung mình bỏ chậm chạch
Trút lá khỏi quê kệch
Rủ mình xóa thói quen

Tôi mở tế bào cây
Uống từng tiếng chim say.
Tôi đón từng ngọn gió
Chập chững nấy mầm cây!

Tôi rùng mình trổ hoa,
Đậu quả từ rễ máu
Cây biết tự bứng mình
Thiên Hà nào hiểu thấu?

Hà Nội 12-5-2015
Đ - H