Thứ Ba, 26 tháng 2, 2013

THÀNH PHỐ ĐI VẮNG cũ, đơn sơ, nhạt nhẽo, lãnh cảm, nhiều lỗi.

Thành phố đi văng nhạt nhẽo,đơn giản,lãnh cảm

Thứ bảy - 23/02/2013 12:19
                      
  THÀNH PHỐ ĐI VẮNG

 cũ, đơn sơ, nhạt nhẽo, lãnh cảm, nhiều lỗi.

                     Đỗ Hoàng

       Tập truyện ngắn Thành phố đi vắng của Nguyễn Thị Thu Huệ do Nhà xuất bản Trẻ in và nộp lưu chiểu quý II năm 2012, gồm 16 truyện ngắn như tên gọi đặt dưới tựa đề.
  Tôi đọc Nguyễn Thị Thu Huệ cách đây hơn hai thập kỷ với truyện Hậu thiên đường. Truyện nhẹ nhàng sâu lắng in trên Tạp chí Văn nghệ Quân đội. Nghĩ rắng tác giả trẻ này sẽ đi xa. Sau đó đọc thêm truyện ngắn Ngoại hay Ngoại ơi gì đó thì tôi hoàn toàn thất vọng.
     Rồi biết được tiểu sử tác giả. Tác giả không phải xuất thân trong gia đình danh gia vọng tộc nhưng cũng là gia đình trí thức nổi tiếng, đời sống ổn định, công việc của tác giả cũng có thu nhập, yên tâm hưởng phú quý, thì tôi tin điều tôi thất vọng là đúng. Từ đó không bao giờ đọc Nguyễn Thị Thu Huệ nữa.
  Không ai muôn mình khổ, cũng ai muốn nhà văn khổ để viết văn. Ngôi đền văn chương thiêng liêng ai vào cũng được. Cổ nhân đã từng nói văn chương như cái chợ, ai cũung vào được và ai cũng ra được. Có ai cấm ai đâu.
Anh đi đâu?
Hỡi thông minh, sức mạnh
Vào trái tim đang yêu
Anh đi đâu?
Hỡi nỗi buồn, bất hạnh?
Vào traí tim đang yêu!
(Gam za tốp)
 Nhưng: Văn buồn mới hay
(Viên Mai)
 Trong văn học, chỉ những gì trải qua và chịu đau khổ mới hay được (E Gong cua )
 Mặt lúc nào cũng phởn phơ thịt mỡ, hơn hớn như cô gái hát xướng, như tiểu thư đầy đủ, lòng thì nguội lạnh như sắt tôi và những “nhiệt tình xuống quá độ âm” (Chế Lan Viên) thì văn chương làm sao rung cảm được.
  Khác với nhiều tác giả thường né tránh hiện thực đương đại, quay viết về các điển tích lịch sử để trốn cường quyền bạo lực của chính thể đương nhiệm, giữ an toàn sinh mệnh vật thể và sinh mệnh chính trị cho bản thân, cho gia đình, dòng tộc của mình, thì Nguyễn Thị Thu Huệ viết về trực diện cuộc sống hôm nay, bối cảnh là một thành phố đã được đô thị hóa từ lâu.
 Những chuyện chỉ xoay quanh là làm gái, đua chó, trốn chúa lộn chồng, thất tình, gái điếm lấy trộm cướp giết người, hiếp dâm, ăn uống, phim ảnh, pha một tí toan vẽ, bột màu…
  Nói chung truyện không ra truyện, phóng sự không ra phóng sự, hồi ức không ra hồi ức (Câu chuyện đại chiến, Coi như không biết, Phòng chiếu phim số 9, Chủ nhật được xem phim hoạt hình, Của cha, của con những cành vạn niên thanh, Thu xếp cuối đời). Vấn đề đặt  ra để giải quyết quá cũ. Ngay cả báo chí đã nói, đã viết quá nhiều mà bào chi viết và nói hay hơn rất nhiều.
  Truyện cũ kỷ và lộn xộn nhất là truyện X- Men có mùi trường đua. Nội dung truyện không mới. Truyện nói về một cô làm gái (gái đĩ) yêu và lấy một tay giết người, nuôi chó (giặc cỏ) rồi về sống với nhau.
  Chàng nuôi chó và giết người loại giang hồ hảo hán có hẳn một trang trại chó và một nghĩa địa chó. Số chó lên tới 53 con. So với đàn chó Lê Lợi 353 giao cho Nguyễn xí trông coi lúc thuở hàn vi thì ít hơn 300 con, song ở một thành phố biển đàn chó này cũng đáng kể. Chàng nuôi chó, giết người đặt tên mỹ miều cho nó: Hoàng Gia, Chiến Phong, Đại Gia, Trường Sinh, Bất Tử. Chàng được phết qua một tinh thần thể thao cho bớt mùi chó, biết tổ chức cuộc đua chó theo thời thượng để trục lợi.
   Còn nàng thì làm điếm phố biển Vũng Tàu nhưng biết 5 ngoại ngữ ở mức độ giao tiếp: Anh, Nga, Hàn Trung, Pháp. Thân thế, sự nghiệp, hoàn cảnh éo le, ước mơ đổi đời kết thúc là làm gái!
     Vấn đề này cũ như trái đất. Trà hoa nữ (Pháp), Sống lại (Nga), Kim Vân Kiều truyện (Trung Quốc), Kinh thánh…đã viết lâu rồi.  Đáng ra thôi thì bình cũ rượu mới, nhưng rượu ở đây càng cũ mèn hơn. Cũ hơn ba trăm nước:
Nhưng rồi cướp phá giành tranh
Đôi bên giặc cỏ thập thành thanh lâu
Có gì đạo đức cao sâu
Một bầy mọi rợ từ đầu đến đuôi!
  (Kiều Thơ – Đỗ HH  H oàng)
 Đọc truyện này, tôi phải đọc đi đọc lại sợ mình không hiểu tác giả nói gì. Nó giống như loại thơ Vô lối ,tắc tỵ bầy giờ. Đọc mà thưởng thức không sao, đọc mà viết thì phải soi kỹ. Cái tên X-Men đã rất Tây rồi nhưng Tây Men hay Tây woman? (đàn ông hay đàn bà vì bây giờ nạn đồng tính đã sang xứ da vàng mũi tẹt). Đọc đoạn vào bài: (chấm câu). Tiếng của X- Men và nàng đi nửa đoạn đường quật rẽ phải, chạy về phía sân vận động sáng đèn. (chấm câu), (trang 6 – 6 dưới lên – Thành phố đi vắng). Tôi biết X- Men chắc chắn đàn ông. Vì trong tập truyện có những đôi đồng tính gái cũng xứng chàng nàng nên người đọc rất dễ lẩn lộn.
  Đọc đến đoạn sau: (chấm câu) . X- Men vẫn nhìn chằm chằm con số 5, thật thà đáp như thể nàng định nướng mấy cái đùi chó lên ăn thật. (chấm câu), (trang 7  - 9 dưới lên – truyện đã dẫn). Theo câu ngữ pháp tiếng Việt thì đã đủ nghĩa sau dấu chấm. X – Men đích thị là người ta lầm đàn bà trăm phần trăm!
 Đọc tiếp: Nàng năm xuống bên X-Men, không ôm, không rúc cái xương sườn đầu tiên xuống dưới cái bờ ngực rộng…Mọi thứ ở  X - Men đầy, như đưới làn da là một chất khí đặc bơm căng. (trang 16 – 3 dười lên – truyện đã dẫn). Thì X-Men là đàn ông.
                Đọc truyện này như đánh đu với xiếc!
  Truyện trên chất lượng nội dung, nghệ thuật rất thấp.
  Trong tập truyện ngắn có nhiều chuyện nói về đôi lứa sống thử nhiều năm không hợp nhau, chán nhau, rồi chia tay, rồi ăn năn, rồi dằn vặt. Điển hình là truyện Chúng ta cần suy nghĩ về chuyện này. Đây là một mẩu không ra truyện ngắn, không ra mẩu phóng sự, cảm văn không ra cảm văn. Nội dung là cô Hân, kỹ sư dựng phim sống với người tình 8 năm, sống chiu rúc không hôn thú, không làm đám cưới, làm bữa cơm mời bạn bè,, người thân. Sống thử một thời rồi chán nhau và chia tay. Cô gái bỏ vào Sài Gòn nhớ lại mối tình tang, sám hối.
    Nhạt nhẽo vô cùng.
    Chuyện như một bài báo của tất cả mọi tờ báo công khai hôm nay nếu có trang văn hóa xã hội đều đưa lên được. Báo chí còn phản ảnh hay hơn huống gì một tác phẩm văn học, nhất là truyện ngắn. Tác phẩm không đem lại điều gì mới về nội dung, nghệ thuật mà còn làm nghèo đi nôi dung nghệ thuật thì làm sao phản ánh bộ mặt thời đại, không làm cho cành hoa văn học nước nhà vốn héo queo, sâu gặm thêm một tí hương sắc gì mà còn lấy nọc như nọc ong châm cho nó thui chột thêm thì thật có lỗi.
 Bí quyết của một kiệt tác là làm cho bộ mặt nhân loại thêm phong phú và khả kính hơn.
(Sứ mệnh văn nghệ - Cammus)
  Truyện ngắn cố kéo dài ra như truyện vừa là truyện Cú mèo và rượu hoa. Truyện này cũng là một trong những truyện nhạt nhẽo. Truyện kể về đôi vợ chồng Sim và Mừng về ở làm công cho nhà ông Nhân đã từng du học nước ngoài, bỏ vợ bỏ con ở nhà chuyên tâm nghiên cứu khoa học. Cô vợ không chịu nổi cảnh cô đơn đã nhảy lầu tự tự. Để nuôi con trai thơ dại, ông Nhân lấy vợ mới. Vợ mới sinh lực dồi dào cặp bồ và cắt gân chân chồng, khiến ông Nhân nằm liệt. Nghe tin ấy, vợ chồng đứa em ở nước ngoài về đòi chia tiền bán nhà. Nhưng nhà ông Nhân đã làm giấy cho vợ chồng Sim Mừng rồi. Ông Nhân chưa chết, hai vợ chồng người em phải trở lại nước ngoài và chết thảm ở quê.
  Chuyện kể dài lê thê, cũ kỹ, rời rạc, vô cảm, vô hồn, không có gửi gắm một thông điệp gì cả.
 Truyện ngắn là một giọt nước mà không có nó không thể có đại dương. Theo tôi hiểu toàn bộ truyện ngắn là một bức khảm lớn lao về thời đại. Với những mảng tường như nhỏ bé nhưng nó góp phần làm tấm chân dung hoàn chỉnh.
(Ai ma tốp)
  Truyện lạnh lùng vô cảm nhất là truyện Trong lúc ăn một bát phở gia truyền.
 Tác giả cứ tả cho cái khoải khẩu của mình đã đời. Ăn phở gầu, xào thịt thăn, nước dùng phải có nước mắm cá cơm thêm vào cho ngọt, cô gái lo sợ mất túi da đắt tiền, lo bọn cướp chuyên giết người cướp của bên cạnh mà không đau xót mình đã xơi tái thi thể của người bạn kéo cày, người bạn trị âm tri kỷ muôn đời của nông dân. Con người đang ngốn ngấu bao nhiêu thi thể của bạn nhà nông của mình. (Phiên chợ Giát – Nguyễn Minh Châu.)
Một việc xưa nay chưa từng có
Anh xơi tái muôn loài ăn cỏ
Mà chiều nay lại nổi tuyên ngôn
Anh với chúng bạn bè gắn bó!
(Vô đề - Đỗ Hoàng)

      Truyện cuối sách Thành phố đi vắng vừa lấy tên đặt cho tập truyện ngắn là một hồi ức hơn là truyện ngắn. Tác giả kể lại hồi ức của một cô gái đã   từng sống, học tập, yêu một chàng trai nước ngoài là người Thụy Điển ở một thành phố lớn. Nàng trở về chốn xưa thì thành phố đã thay đổi. Không phải thay đổi tốt lên mà thay đổi xấu đi. Kỷ niệm chí còn phôi pha trong hồi ức. Chốn cũ quá xa lạ, trống trải cô đơn và nàng bị tâm thần, đi đến quyên sinh.
   Nó không có cái gì điển hình, không có tình tiết làm cho độc giả rung động, cảm thương. Nó lạnh lùng, trống vắng của sự vô cảm, vô tình người viết.
  Trước hết, anh phải làm cho tôi cảm động, kinh hoàng đê mê, hoặc anh phải làm cho tôi sợ hãi, rơi lệ hay căm hờn.
                        (Bê Se)
  Cả tập truyện ngăn Thành phố đi văng không làm ai mảy may ép được mắt ai són ra vài giọt gọi là chia sẻ!
     Vể nghệ thuật Thành phố đi vắng không mang lại điều gì mới.
Tác giả chỉ thay khi hỏi và đối thoại không xuống dòng, viết liền tù tì, ai hiểu thế nào thì hiểu. Cứ đọc theo văn bản. Điều này nhiều người đã làm và lâu lắm rồi. Ở bên Tàu người ta viết từ phải qua trái không xuống dòng. Thơ người ta cũng viết liền một mạch như văn xuôi. Đối thoại không chấm hai châm, không xuống dòng:
 Bác sỹ tần ngần ngần “Làm việc với bệnh nhân tấm thần là nghề mấy chục năm của tôi. Nhưng trường hợp chỉ nói độc một câu thế này chưa thấy”. Chồng cười gằn “Đấy là câu cuối cùng của nó nói điện thoại với tháng bố. Khi nhìn thấy người bị giết ở phòng số 9, nó điên luôn nên chỉ nhớ một câu ấy”.
(Trang 146 - 6 trên về - Phỏng chiếu phim số 9)
 Rồi chấm câu lung tung, vô tội vạ:
Nhà rộng nhưng ba người nằm chung. Dương nằm ngoài, sát tường. Đến Luyến. Tân chặn ngoài cùng. Khi ngủ. Tự động có luật bất thành văn, người ngoài úp mặt vào lưng người trong. Gọi là thế úp thìa.”…
(Trang 41 dòng 2 dưới lên – Sống gửi thác về)
Hay:
(Chấm). Lẩm bẩm. Thì đấy. Cái bọn nhắn tin vào điện thoại đòi nợ em đấy. Cái gì thì cho qua. (Chấm)  (Truyện đã dẫn)
  Lấy vật vô tri động vật hóa hoặc nhân cách hóa nó lên một cách không phải lối: Thành phố đi vắng (Tường chợ đi vắng, tường chợ đi họp, Tường chợ đi buôn, Thành phố đi mát xa, Tường chợ đi nhảy đầm…) nghe nó không vào thế nào.
 Thành phố đi vắng là một tập truyện ngắn chưa đạt trung binh.
        Vậy có thơ rằng:

      THÀNH PHỐ ĐI VẮNG
Đơn sơ, lạnh lẽo, nhạt nhèo
Cũ càng con cóc lộn lèo văn chương!



Hà Nội ngày 24 – 2 – 2013
Rằm tháng giêng 2013, Quý Tỵ
 Đ - H

Giữ Điều 4 mới chính là suy thoái đạo đức, thưa ông Tổng Bí thư!

Giữ Điều 4 mới chính là suy thoái đạo đức, thưa ông Tổng Bí thư!

Nhà báo Võ Văn Tạo
 Tối 25-2-2013, trong thời sự 19h, VTV1 phát đoạn Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng “giáo huấn” tại Vĩnh Phú: “… Vừa rồi đã có các luồng ý kiến thì cũng có thể quy vào được là suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống chứ gì nữa … Xem ai có tư tưởng là muốn bỏ Điều 4 Hiến pháp không, phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng không? Muốn đa nguyên đa đảng không? Muốn ‘tam quyền phân lập’ không? Hả? Muốn ‘phi chính trị hóa quân đội’ không? Người ta đang có những quan điểm đấy!… Đưa cả lên phương tiện thông tin đại chúng đấy. Thì như thế là suy thoái chứ còn gì nữa! Chỉ ở đâu nữa nào? … Tham  gia đi khiếu kiện, biểu tình, ký đơn tập thể … thì nó là cái gì?! … Cho nên các đồng chí quan tâm xử lý cái này.”.
Mô Phật! Một lần nữa, tôi nghe mà không tin vào lỗ tai mình! (lần trước, ông Trọng hể hả về chuyến đi một số nước châu Âu và Vatican: “Mình phải vị thế thế nào thì người mới thế chứ”; đã đề cập qua bài “Cái tầm của Tổng Bí thư”; nhiều người nhận xét ông Trọng như “trẻ con”).
Gác sang một bên chuyện chụp mũ, hăm dọa, trấn áp, bịt miệng, nhồi sọ… trong câu nói trên. Xin chỉ bàn đúng sai trong quan niệm về đạo đức, dưới nhãn quang của những người “cách mạng”.
Mọi đảng viên có lẽ không ai không đọc, hoặc chưa từng nghe nói đến bài viết “Nâng cao đạo đức cách mạng, quét sạch chủ nghĩa cá nhân” của Hồ Chí Minh – trong cương vị Chủ tịch Đảng Lao động VN (Đảng CSVN ngày nay). Tiêu đề bài viết này, về sau phổ biến gần như một trong nhiều khẩu hiệu của đảng.
Có nhiều quan niệm về chủ nghĩa cá nhân, lên án có (khi bàn về công bằng xã hội), ủng hộ có (khi bàn về nhân quyền và sáng tạo của trí thức).
Tuy nhiên, từ trước đến nay, trong tư duy được “định hướng” của lãnh đạo và đảng viên theo tinh thần bài viết trên của Hồ Chí Minh, người theo chủ nghĩa cá nhân là người chỉ cốt lo thu vén cho mình và gia tộc, làm phương hại lợi ích tập thể, quốc gia, dân tộc. Chưa một đảng viên nào làm nổi và/hoặc dám làm cái việc phản biện “chân lý” trên của Hồ Chí Minh.
Viết bài trên, Hồ Chí Minh khẳng định, với những người cách mạng, chủ nghĩa cá nhân chính là biểu hiện vô đạo đức rõ nhất. Cụ thể, ai biết đặt lợi ích bản thân dưới lợi ích tập thể, lợi ích tập thể dưới lợi ích quốc gia hoặc hy sinh lợi ích cá nhân cho lợi ích tập thể, hy sinh lợi ích cá nhân, lợi ích tập thể vì lợi ích quốc gia là có đạo đức. Tương tự, trong các dịp khác Hồ Chí Minh cũng đề cao quan điểm “mình vì mọi người”, “chí công vô tư”, coi đó là thước đo đạo đức cán bộ, đảng viên.
Mọi người có lương tri đều hiểu, chủ trương duy trì nền độc tài đảng trị, các lãnh đạo đảng CSVN triệt tiêu mọi nguồn lực trí tuệ bất phục tùng chủ nghĩa cộng sản. Không có đa nguyên, không có cạnh tranh thì trì trệ, xơ cứng là tất yếu. Điều đó không chỉ đúng trong chính trị – xã hội, mà đúng trong mọi lĩnh vực, kể cả tự nhiên. Giáo điều và xơ cứng, chủ trương kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo, đảng làm hao tổn khổng lồ tài nguyên, tiền vốn, kỹ thuật, chất xám và nhân lực… vào những Vinashin, Vinalines… vô chủ, cha chung không ai khóc – những bồ thóc béo bở của lũ chuột tham nhũng. Chủ trương nhà nước độc quyền sở hữu đất đai, đảng tạo cơ hội “vàng” cho đám tham quan câu kết với các chủ đầu tư “đục nước béo cò”, tước đoạt tàn bạo hàng triệu ha ruộng đất, nhà ở và phương kế sinh nhai truyền thống của hàng triệu hộ dân.
Muốn duy trì điều 4 trong Hiến pháp, ông Trọng muốn giữ độc quyền đảng trị. Tuy nhiên, không ít đảng viên, kể cả không ít đảng viên cấp cao, đều biết rõ cái độc quyền ấy thực chất chỉ cốt  duy trì quyền uy chính trị và đặc quyền đặc lợi vật chất cho những đảng viên có chức quyền biến chất. Hầu hết các đảng viên cấp thấp, không có chức quyền, không đặc quyền đặc lợi, hoặc có chức quyền nhưng lại có lương tri đều băn khoăn, lo lắng cho vận mệnh của đất nước trước hiện tượng suy thoái đạo đức của “một bộ phận không nhỏ” đảng viên hiện nay. Không ít đảng viên tâm huyết và có trí thức nhận ra sự thật phũ phàng: quay lưng với mọi thành tựu chính trị – xã hội của nhân loại (đa nguyên chính trị, tam quyền phân lập, phi chính trị hóa quân đội), đảng CSVN đã quá lạc hậu, xơ cứng, bế tắc về đường lối, đang bị những kẻ vô liêm sỉ, cơ hội xấu xa núp bóng để đục khoét tham nhũng trắng trợn, trở thành vật cản kìm hãm vô cùng tai hại cho sự phát triển đi lên của đất nước, làm Việt Nam càng ngày càng tụt hậu và trở nên xa lạ so với khu vực và thế giới.
Đảng CSVN có hơn 3 triệu đảng viên, và số đảng viên hưởng đặc quyền đặc lợi chỉ là một phần trong số đó, trong khi cả nước có gần 90 triệu dân. Giữ điều 4 Hiến pháp là gì, nếu chẳng phải là khư khư độc quyền đảng trị như “đười ươi giữ ống”, giữ lợi ích bất chính cho một thiểu số người, bất chấp phương hại nặng nề tự do, hạnh phúc của nhân dân, kéo lùi tương lai phát triển của đất nước?
Như vậy, theo nhận thức của người viết bài này, rõ ràng quan điểm trên về đạo đức của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng phát biểu ở Vĩnh Phúc hoàn toàn trái ngược với quan điểm của Hồ Chí Minh trong bài viết “Nâng cao đạo đức cách mạng, quét sạch chủ nghĩa cá nhân”. Chúa ơi! Tôi ước gì mình nhận thức sai, chứ cỡ Tồng Bí thư mà cũng nhận thức sai thì nguy to rồi!
V.V.T.
.

Like this:

65 phản hồi to “1646. Giữ Điều 4 mới chính là suy thoái đạo đức, thưa ông Tổng Bí thư!”

  1. MaMa đã nói

    Mình sợ thằng cọng sản sẽ bỏ điều 4 HP vì mình cho rằng nó khôn và tĩnh táo, nhưng may quá, nó ( Trọng lú) còn cố bám giử điều 4 HP chứ không bỏ bởi vì nó ngu, chỉ biết đặc quyền, đặc lợi cho bản thân mà không có tầm nhìn cho sự trường tồn đảng của nó.. Cố giử điều 4HP coi chừng gậy ông đập lưng ông.
    • Dân Văn Giang đã nói

      Viện sĩ Toán học Hoàng Xuân Phú đã viết: Hai tử huyệt của chế độ là Điều 4 và Luật đất đai (sở hữu toàn dân)
  2. Tây Sơn hạ đạo đã nói

    Theo một nghiên cứu mới nhất của ‘chương trình phát triển LHQ (UNDP) , VN là nước có tiềm năng phát triển ĐIỆN GIÓ cao nhất thế giới . Bỡi lẽ , các quan chức VN lúc này CHÉM GIÓ ….nhất thế giới ! Riêng Trọng lú cũng tạo được ‘ gió’ để làm 1 nhà máy công suất 1000 MW.
  3. Dân Việt đã nói

    Nhân dân ta có câu: “vàng thật không sợ lửa”. Nếu ĐCSVN có người tài đức xuất sắc, chằng ngại đa nguyên đa đảng. Dân ta cũng có câu; “loài cú vọ sợ mặt trời”.
    Bấy nhiêu đủ hiểu chưa bác Trọng?
  4. Người Hà Nội đã nói

    Đang ủng hộ Lú chống thủ tướng tham nhũng nay đành phải ủng hộ tham nhũng cho chết hẳn lũ lú ngu suẩn rồi tính sau
  5. Trong Lú đã nói

    Em cũng hy vọng là bác Tạo sai, nhưng mà sự thật không phải vậy. Buồn quá Việt Nam ơi…. chúng ta phải làm sao đây
  6. [...] Nguồn anhbasam [...]
  7. Binh Đoàn đã nói

    Hôm qua xem tivi thấy Tổng bí thư nói nhân dân “có (đòi – nv) tam quyền phân lập không” thấy giật mình cho kiến thức pháp luật tối thiểu của người có chức danh tiến sỹ như ông Trọng.
  8. Đảng viên quèn đã nói

    Chết chửa! Lộ bài tẩy, chém gió đạo đức Hồ Chí Minh với ai nữa, bác Tổng?
  9. Cả Trọng đây! đã nói

    Dư luận viên đâu? các dư luận viên đâu? Đánh bỏ mệ chúng cho ta! Lũ chúng mày hôm nay thì ăn lương, rồi nay mai lại cũng ăn “hiu” mà sao tịt cả mồm lại thế? quân báo hại, tốn cơm cho bay ăn, tốn áo cho bay mặc, tốn gạo cho vợ con chúng bay! ở đâu? đi đâu cả rồi? Xông ngay ra cho ông! Quân đội đâu? Công an đâu? Thằng thì mồm thì nói “còn đảng còn mình”, thằng thì nịnh hô “trung với đảng” mà để chúng biêu riếu, chửi mắng ông té tát thế này à? Đối ngoại thì cụp đuôi trước Tàu! Đối nội thì ngậm câm cả mồm! Hay chúng bay cũng đã bị diễn biến rồi? Xông lên! Xông lên! Xông lên! Xông lên! Xông lên! Xông lên! Xông lên! Xông lên! Xông lên!
    Cho bay học hết đại học nọ tới học viên kia, trung cấp chưa đủ thì cao đẳng! Cao đẳng chưa đủ thì đại học! Đại học chưa đủ thì thạc… xĩ, tiến… xĩ! Không chỉ nuôi cho ăn mà còn trang bị kiến thức để ní nuận vậy mà giờ này bỏ chạy hết đi đâu? đi đâu? đi đâu? Xông lên! Xông lên! Xông lên! Xông lên! Xông lên! Xông lên! Xông lên! Xông lên! Xông lên! xông lên cho ông! Ối giời ôi! giời ôi! giời ôi! ông đến xùi bọt mép mất vì chúng mày thôi! Xông lên… ông ên! ông ên! ông ên! ông ên!
  10. [...] Nguồn anhbasam [...]
  11. ăn lộc đảng đã nói

    Em có xem đoạn này, các quan Vĩnh Phúc ngồi nghe bác Tổng chém gió luyên thuyên nhăng cuội, cố giữ bộ mặt “giới nghiêm”, ghi ghi chép chép, ra điều quan trọng lắm.
    Kịch hơn cả Molière! Cao thủ hơn cả bác Tổng!
  12. Hai mập đã nói

    Tôi đồng ý với ý kiến của ths Nguyễn Văn Hào: “Suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống” là khái niệm chỉ những hiện tượng, biểu hiện tiêu cực, không bình thường đã và đang diễn ra trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên. Hiện tượng này có thể làm lung lay vị trí cầm quyền của Đảng, đe dọa đến sự tồn vong chế độ. Lần này, Hội nghị Trung ương 4, khóa XI chỉ ra khá rõ ràng, cụ thể những biểu hiện khác nhau của “suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống”. Đó là: “phai nhạt lý tưởng, sa vào chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, cơ hội, thực dụng, chạy theo danh lợi, tiền tài, kèn cựa địa vị, cục bộ, tham nhũng, lãng phí, tùy tiện, vô nguyên tắc…”.
    Cần thiết phải làm rõ những biểu hiện cụ thể của suy thoái về tư tưởng chính trị và suy thoái về đạo đức, lối sống và mối quan hệ giữa chúng với nhau.
    1. Biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị nhìn chung là “phai nhạt lý tưởng cách mạng, không kiên định mục tiêu, sa sút ý chí chiến đấu, thấy đúng không bảo vệ, thấy sai không đấu tranh, không làm tròn bổn phận, chức trách được giao, không thực hiện đúng các nguyên tác tổ chức sinh hoạt đảng; là dao động, mơ hồ, mất phương hướng, cho rằng theo con đường nào, xã hội nào cũng được, phụ hoạ theo nhận thức sai trái, quan điểm lệch lạc; là nói và làm trái Cương lĩnh, Điều lệ, nghị quyết, quy định của Đảng, thậm chí a dua, xuyên tạc, bôi đen…”. Suy thoái về tư tưởng chính trị thực chất là sự biến đổi theo chiều hướng xấu dần về phẩm chất chính trị của một bộ phận cán bộ, đảng viên dẫn đến xa rời những nguyên tắc, quan điểm chính trị.
    2. Biểu hiện của sự suy thoái về đạo đức, lối sống “là sa vào chủ nghĩa cá nhân, sống ích kỷ, thực dụng, vụ lợi, lo vun vén cho bản thân và gia đình, không còn ý thức hết lòng vì nước, vì dân, để vợ (chồng), con và người thân lợi dụng chức quyền của mình để trục lợi, tiến thân; là cơ hội, hám danh, chạy chức, chạy quyền, chạy chỗ, chạy tội, chạy tuổi, chạy bằng cấp…; là đố kỵ, kèn cựa địa vị, cục bộ, bè phái, gây mất đoàn kết trong Đảng; là quan liêu, xa dân, vô cảm trước khó khăn, nỗi khổ của nhân dân, bất chấp đạo lý, dư luận vì lợi ích cục bộ, lợi ích nhóm; là kiêu ngạo, tự phụ, gia trưởng, độc đoán, tùy tiện, vô tổ chức, tham nhũng, lãng phí, sống xa hoa, hưởng lạc.”
    Sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống không chỉ có trong cán bộ đảng viên, mà còn có thể xuất hiện ở mọi đối tượng. Tất nhiên những biểu hiện này ở trong đội ngũ cán bộ, đảng viên sẽ gây hại cho đất nước nhiều hơn. Điều đáng buồn và đáng lo ngại là tính chất nghiêm trọng của suy thoái đạo đức, lối sống trong cán bộ, đảng viên hiện nay là đang có xu hướng lan rộng trong nhiều cấp, nhiều ngành, nhiều lĩnh vực, nhiều đối tượng. Vì vậy cần kiên quyết đấu tranh loại trừ những biểu hiện đó ra khỏi đời sống xã hội. Việc tăng cường kỷ cương phép nước, đề cao tính nghiêm minh của pháp luật là điều hết sức cần thiết mà việc lấy ý kiến của toàn dân góp ý cho bản Hiến pháp dự thảo cũng là một nội dung quan trọng trong tiến trình đó.
    • Lý Thuyết Suông đã nói

      Theo Hai Mập thì nguyên nhân nào dẫn đến “Suy thoái về tư tưởng chính trị và suy thoái về đạo đức, lối sống”? Không lẽ do Nhân dân Việt Nam làm tha hóa “bộ phận không nhỏ ” cán bộ đảng viên à ?.Nếu nguyên nhân chính do Đảng thì toàn dân phải có giải pháp tháo gỡ chứ , không lẽ chụi hoài trong khi Đảng bất lực à ? Không lẽ dân Việt Nam mình vô trách nhiệm trước vận mệnh của đất nước đến thế?. Lịch sử dân tộc cho thấy mỗi khi Tổ quốc bị lâm nguy thì lòng yêu nước của dân sẽ trở thành sức mạnh, chôn vùi lũ cướp nước và bọn bán nước cơ mà…..
  13. Quốc Dân đã nói

    Trọng lú là học trò suất sắc nhất của HCM đấy bác Tạo ơi?!
    Theo ngu ý của tôi thì “thầy nào trò ấy” mà thôi.
    Trước khi chết HCM cũng đã chỉ giáo trong di chúc là “trước hết là chỉnh đốn đảng,… giữ gìn đoàn kết nhất trí trong đảng như giữ con ngươi của mắt mình”, HCM sinh ra đảng CSVN và đặt hết hy vọng vào đảng cộng sản (nay nó đã thể hiện ở điều 4 hiến pháp), riêng một cái này đã phủ định mọi cái gọi là công lao đạo đức của HCM với dân tộc Việt Nam.
    Chưa nói đên việc mang Mác lê, Mao, Stalin,… HTX, cải cách ruộng đất, tập thể hóa, quốc hữu hóa, xí nghiệp quốc doanh…nhân văn giai phẩm, đánh tư sản, phân chia giai cấp, đấu tranh giai cấp… vào Việt Nam của HCM…
    HCM đã từng “bàn đá chông chênh dịch sử đảng…” và đặt tên “đây suối Lê nin kia núi Mác”, “bác Hồ ta đó cũng là bác Mao”, “chủ nghĩa Mác Lê là mấy ông râu xồm trán hói”…
    HCM yêu Việt Nam thì bằng mười phụ Việt Nam, như Trọng lú hay dẫn Kiều “Yêu nhau thì lại bằng mười phụ nhau”.
    Trọng lú cũng yêu Việt Nam theo kiểu HCM đó bác Tạo?!
    ………………………………………………………………………
    14 UV BCT tôn Trọng lú đi đầu làm bia cho 13 vị còn lại độc quyền chia chác đất nước Việt Nam giầu đẹp với gần 90 triệu dân, để 13 vị này độc quyền mua bán quyền lực ở Việt Nam, “cái dễ bán nhất và lãi to nhất” (như bác Phan Đình Diệu đã phát biểu ngày 12/3/1992).
    Đất nước VN, sao lại để người thiểu năng trí tuệ đứng đầu như thế mãi?
    Tại sao Việt Nam chúng ta không luận công, tội của những người đứng đầu VN sau 1945 như TQ đã làm với Mao (Mao ba công, bẩy tội hay ngược lại…?!) cho công bằng với lịch sử và…
    quan trọng là nhờ đó mới vạch mặt được những kẻ tư bản hoang dã núp bóng cộng sản, những kẻ “thờ bụt ăn oản” như 14 vị vua tập thể ở VN, trong đó có Trọng lú.
    để Việt Nam bắt đầu một trang sử mới hiện đại văn minh hơn, theo nhịp văn minh của nhân loại tiến bộ?!.
  14. Trần Dân Tiên đã nói

    Em cũng xem ti vi đoạn này, thấy các vị quan đầu tỉnh Vĩnh Phúc ngồi nghe ra chiều nghiêm trang lắm. Chẳng biết họ nghĩ gì trong bụng, nhưng cứ giả vờ ghi ghi, chép chép, ra điều nghiêm túc lắm.
    Kịch quá đi!
    • QS đã nói

      Đám quan chức dưới trướng bao giờ chả thế, vờ vịt ghi chép “lời vàng ý ngọc” của cấp trên để tỏ lòng trung thành. Một lũ thượng đội hạ đạp vô liêm quen quì gối để tiến thân.
    • slump đã nói

      Ghi gì đâu, đang liệt ke danh sách để họp xong đi chợ cho vợ ấy mà. Người nào chưa có gia đình thì ghi: “mịa, nói đã chán rồi còn bắt b* mày ghi chép” :D .
  15. Dân Ngu Cu Đen đã nói

    Cảm ơn bác Tổng Trọng. Nhờ bác, toàn dân càng rõ bộ mặt thật của những kẻ nhân danh đảng.
    Một lần nữa, xin cảm ơn bác.
    Hết mọi ngờ vực, hoài nghi, vương vấn!
  16. Lã đình Mai đã nói

    Rõ ràng tên đang trưởng đảng ăn cướp ,bán nước cho Tầu này công khai ra lệnh cho bọn tướng ta ,quan quân được hắn cho phép hưởng bao nhiêu tùy thích”chuẩn bị tấn công vào những người muốn bọn hắn phải rút lui mà trước tiên là 72nhà trí thức đã đưa ra một bản “hiến pháp mới” đặt ra mọi vấn đề mà hắn coi là suy thoái !!! chứ không phải ai khác !
  17. Đèn Giời đã nói

    Ai mới là người suy thoái, hỉ bác Trọng?
  18. QS đã nói

    Tôi ủng hộ giữ diều 4 HP nhưng, Đảng ơi:
    Đảng đã nhận thức được sự tức giận của dân chúng trước thói ngạo mạn quen ngồi trên pháp luật của đám quan chức chính quyền. Vì thế để lừa mị tiếp tục, để xoa dịu lòng dân nên đành phải thêm vào điều 4 HP mấy điều không có cư sở thực thi.
    Đảng ơi đừng lòe dân nữa, dân thực sự không còn tin Đảng một chút nào nữa. Những điều Đảng hứa hẹn thêm trong điều 4 chẳng có giá trị chút nào. Con đường duy nhất để dân có thể tin Đảng là phải có đối lập, phải có đối trọng, thì may ra Đảng mới hết tham nhũng, hết ngồi lên pháp luật được. Nếu Đảng thực sự được dân tin yêu, thì lo gì mất quyền lãnh đạo, đó là chân lý. Đừng lòe dân nữa
  19. Đảng viên, nhưng mà tốt đã nói

    Súc tích, trong sáng, thuyết phục.
    Hóa ra bác ấy chẳng lú, mà là tay đại bịp.
  20. HoangMinh đã nói

    Nếu ông NP Trọng không nói gì mới thực sự nguy hiểm. Vì khi ấy người ta chỉ biết ông là một nhân vật quyền lực bí hiểm. Chứ khi ông ta đã nói ra thì chẳng còn cái cóc khô gì để mà bình luận. Một bộ óc trì độn, ngớ ngẩn, một nhân cách nhố nhăng, phản nước hại dân
  21. HENVOIGIAC đã nói

    ĐẢNG NHÌN TỪ DÂN
    Nhìn từ Dân thì “đảng” là cái gì nhỉ? Một tổ chức mạnh, trăm tay, nghìn vòi, vạn chân rết, triệu mắt săm soi và nắm giữ, ban phát vô số ghế + khuôn dấu + tiền hàng vàng gái + sổ hưu.
    Lọt vào nhóm “lãnh đạo đảng” thật là sướng và oai. Dân nghĩ thế, mà ông Trọng đương nhiên càng nghĩ thế. Ông biết lũ ông oai và sướng, nhất là SƯỚNG MIỆNG.
  22. Nguyễn Văn Bôn đã nói

    Thưa ngài Đảng trưởng!Nếu giữ nguyên điều 4 hiến pháp 1992 thì khỏi cần đưa bản dự thảo sửa đổi ra lấy ý kiến nhân dân làm gì.Bởi làm như vậy thực chất là cái đảng của riêng các ngài đang lừa dối nhân dân,coi nhân dân như cỏ rác.Này nhé:điều 4 ghi rằng đảng của các ngài lãnh đạo toàn diện và mọi mặt đời sống,thể chế chính trị,kinh tế…..thì lãnh đạo luôn cả việc soạn thảo hiến pháp,định luôn cả thể chế chính trị,định luôn cả hệ thống Luật pháp,định luôn cả các tổ chức kinh tế,rồi tổ chức luôn cả việc bán tài nguyên thiên nhiên,bán cả đất rừng cho bất kỳ ai mà các ngài muốn chứ còn cần quốc hội làm gì,chính phủ làm gì…Xin các ngài dừng luôn việc lừa dối nhân dân đi và cứ định luôn luật rừng mà thực hiện.Thảo dân tôi chấp nhận sự áp bức này cho đến hết đời luôn.
  23. thanhbinh đã nói

    Lú ah ! đi chết đi, chết hết đi !!!
  24. Chính Ủy đã nói

    thực sự không thể ngờ rằng ông tổng bí lại SUY THOÁI ĐẠO ĐỨC đến như thế, và trí tuệ ngô nghê phát ngôn ra như thế! Là người đứng đầu nước đấy nhé! riêng cái này đã thấy VN có cần thay đổi lớn khẩn cấp hay không rồi
  25. xuque đã nói

    “Suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống” là khái niệm chỉ những hiện tượng, biểu hiện tiêu cực, không bình thường đã và đang diễn ra trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên. Hiện tượng này có thể làm lung lay vị trí cầm quyền của Đảng, đe dọa đến sự tồn vong chế độ. Lần này, Hội nghị Trung ương 4, khóa XI chỉ ra khá rõ ràng, cụ thể những biểu hiện khác nhau của “suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống”. Đó là: “phai nhạt lý tưởng, sa vào chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, cơ hội, thực dụng, chạy theo danh lợi, tiền tài, kèn cựa địa vị, cục bộ, tham nhũng, lãng phí, tùy tiện, vô nguyên tắc…”.
    Để quán triệt và thực hiện tốt Nghị quyết Trung ương 4 khóa XI cần thiết phải làm rõ những biểu hiện cụ thể của suy thoái về tư tưởng chính trị và suy thoái về đạo đức, lối sống và mối quan hệ giữa chúng với nhau.
    1. Biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị nhìn chung là “phai nhạt lý tưởng cách mạng, không kiên định mục tiêu, sa sút ý chí chiến đấu, thấy đúng không bảo vệ, thấy sai không đấu tranh, không làm tròn bổn phận, chức trách được giao, không thực hiện đúng các nguyên tác tổ chức sinh hoạt đảng; là dao động, mơ hồ, mất phương hướng, cho rằng theo con đường nào, xã hội nào cũng được, phụ hoạ theo nhận thức sai trái, quan điểm lệch lạc; là nói và làm trái Cương lĩnh, Điều lệ, nghị quyết, quy định của Đảng, thậm chí a dua, xuyên tạc, bôi đen…”[1]. Suy thoái về tư tưởng chính trị thực chất là sự biến đổi theo chiều hướng xấu dần về phẩm chất chính trị của một bộ phận cán bộ, đảng viên dẫn đến xa rời những nguyên tắc, quan điểm chính trị.
    Nhìn vào thực trạng suy thoái tư tưởng chính trị trong cán bộ, đảng viên hiện nay có thể nhận thấy những biểu hiện cụ thể như:
    Dao động về lý tưởng, mục tiêu và con đường đi lên CNXH. Đây là biểu hiện rõ nét nhất, tập trung nhất của suy thoái tư tưởng chính trị. Từ dao động dẫn đến hoài nghi, không tin vào Chủ nghĩa Mác-Lênin, không kiên định lập trường, quan điểm, làm xuất hiện chủ nghĩa cơ hội.
    Không tích cực học tập, nghiên cứu lý luận. Không ít cán bộ, đảng viên tự thỏa mãn, bằng lòng với trình độ đã có, những nhận thức đơn giản, chung chung về Chủ nghĩa Mác-Lênin, Tư tưởng Hồ Chí Minh, đường lối của Đảng. Học chủ yếu để lấy bằng để đủ điều kiện đề bạt, cất nhắc, nâng ngạch…
    Phủ nhận thành quả do cách mạng đem lại. Dạng này xảy ra ở khá nhiều người, họ thường ca cẩm về sự thiếu thốn, lạc hậu của đất nước, chê bai đất nước và con người Việt Nam. Cao hơn là công khai bày tỏ sự nuối tiếc vì đã theo cách mạng, lãng phí thời gian tuổi trẻ của mình. Tư tưởng này thường hay dẫn đến việc xét lại quá khứ, nặng về phê phán, chỉ trích các khuyết điểm mà không tính đến hoàn cảnh lịch sử cụ thể. Từ đó dẫn tới phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng, phủ nhận sự đúng đắn của đường lối.
    Thiếu thống nhất với quan điểm, đường lối của Đảng, nói và làm không đúng với chủ trương, chính sách hiện hành. Nhiều người không thật sự thông suốt, nhận thức chưa đầy đủ, thông tin thiếu cập nhật nên cố tình hiểu sai, cắt khúc, chỉ khai thác những nội dung có lợi cho riêng mình, né tránh những vấn đề phức tạp. Sự nguy hiểm của tình trạng này là tạo ra sự nói dối, nói một đường làm một nẻo, nói là nhất trí với đường lối, chủ trương nhưng không làm hoặc làm khác đi.
    Không chấp hành nghiêm túc các nguyên tắc tổ chức, sinh hoạt đảng. Dạng này thường có biểu hiện “nhạt đảng”, ít coi trọng sinh hoạt đảng, không đặt mình dưới sự quản lý, giám sát của chi bộ, tổ chức đảng; báo cáo không trung thực, không nghiêm khắc tự phê bình và phê bình.
    Lơ là mất cảnh giác, không kiên quyết phê phán, đấu tranh với những người có quan điểm sai trái. Một số cán bộ, đảng viên nhận được tài liệu đang lưu hành trái phép đã không báo cáo, nộp lại cho cấp ủy hoặc cơ quan chức năng mà cố tình giữ lại, sao chụp chuyển cho người khác. Hiện tượng khá phổ biến là thờ ơ với các hành động, lời nói tiêu cực của các phần tử bất mãn. Có người tán thưởng, hùa vào hoặc giữ im lặng, không tranh luận, sợ mất lòng.
    Cơ hội chính trị. Tư tưởng cơ hội chính trị của một số cán bộ, đảng viên gắn liền với động cơ cá nhân, thường là từ những người bất mãn, công thần, kiêu ngạo, coi thường tập thể. Một số được nước ngoài tâng bốc, tài trợ đi đến chống đối Đảng và Nhà nước.
    Việc chia tách từng nội dung là để dễ bề nhận diện, trên thực tế và trong nhiều trường hợp, các nội dung này gắn kết với nhau, từ sự suy thoái này đến sự suy thoái khác hoặc cùng một lúc có sự suy thoái trên nhiều nội dung. Cần phải lưu ý rằng, “tự suy thoái”, “tự diễn biến” là chính, dù có những tác động ngoại cảnh. Bởi vậy, suy thoái về tư tưởng chính trị là sự suy thoái rất khó nhận biết, khó phát hiện, diễn ra thầm lặng trong mỗi con người cán bộ, đảng viên. Nếu chỉ căn cứ và lời nói, việc làm nhiều khi không thấy rõ.
    2. Biểu hiện của sự suy thoái về đạo đức, lối sống “là sa vào chủ nghĩa cá nhân, sống ích kỷ, thực dụng, vụ lợi, lo vun vén cho bản thân và gia đình, không còn ý thức hết lòng vì nước, vì dân, để vợ (chồng), con và người thân lợi dụng chức quyền của mình để trục lợi, tiến thân; là cơ hội, hám danh, chạy chức, chạy quyền, chạy chỗ, chạy tội, chạy tuổi, chạy bằng cấp…; là đố kỵ, kèn cựa địa vị, cục bộ, bè phái, gây mất đoàn kết trong Đảng; là quan liêu, xa dân, vô cảm trước khó khăn, nỗi khổ của nhân dân, bất chấp đạo lý, dư luận vì lợi ích cục bộ, lợi ích nhóm; là kiêu ngạo, tự phụ, gia trưởng, độc đoán, tùy tiện, vô tổ chức, tham nhũng, lãng phí, sống xa hoa, hưởng lạc.”[2].
    Tính chất nghiêm trọng của suy thoái đạo đức, lối sống trong cán bộ, đảng viên hiện nay là đang có xu hướng lan rộng trong nhiều cấp, nhiều ngành, nhiều lĩnh vực, nhiều đối tượng mà chủ yếu tập trung vào những điểm sau:
    Chủ nghĩa cá nhân, lối sống thực dụng chưa được ngăn chặn. Đó là thái độ vô trách nhiệm, chỉ lo vun vén cá nhân, kiếm lợi trước mắt, bỏ qua lợi ích lâu dài. Điều đáng lo ngại là lối sống này không chỉ diễn ra ở số cán bộ, đảng viên trẻ, ít được rèn luyện mà còn diễn ra trong một bộ phận cán bộ, đảng viên đã qua thử thách trong chiến đấu, sản xuất nay có chức, có quyền.
    Lối sống cơ hội, buông thả. Các loại “chạy chọt”; bệnh thành tích, bệnh nói dối. Một số sống buông thả, sử dụng tiền công quỹ để ăn chơi sa đọa, xa xỉ vi phạm luân thường, đạo lý.
    Lời nói không đi đôi với việc làm. Nói nhiều làm ít, “nói một đằng làm một nẻo”, phát ngôn bừa bãi…
    Quan liêu, xa dân, thích nghe thành tích, ngại nghe sự thật. Điển hình là bệnh hình thức, bệnh thành tích đã và đang làm tốn tiền nhà nước, công sức của nhân dân.
    Đạo đức nghề nghiệp không được đề cao và gương mẫu thực hiện. Có những lĩnh vực tưởng chừng như không thể xảy ra nhưng vẫn có tiêu cực, tham nhũng. Chẳng hạn như: giáo dục, y tế, cứu trợ xã hội…
    Sự toan tính, vụ lợi của một số cán bộ, đảng viên có chức quyền. Điều này thể hiện tính thương mại trong hôn nhân, quan hệ gia đình, trong tổ chức cưới, đám giỗ, tân gia, mừng thọ, mừng bằng cấp…
    - Tham nhũng, lãng phí là nguy cơ lớn nhất đe dọa sự tồn vong của Đảng và chế độ.
    3. Từ sự nhận diện trên, xin rút ra một vài điều để tham khảo.
    Thứ nhất, suy thoái về tư tưởng chính trị gắn với suy thoái đạo đức, lối sống, hai mặt này gắn bó, tác động qua lại với nhau. Vì thế, có thể xác định suy thoái tư tưởng chính trị qua đạo đức, lối sống và cũng có thể nhìn vào đạo đức, lối sống để nhận biết được suy thoái về chính trị tư tưởng trong mỗi cán bộ, đảng viên. Trong các văn kiện của Đảng, hai loại suy thoái này đều được Đảng ta xem xét ngang nhau trong nhận thức, động cơ, thái độ và hành vi của cá nhân, tổ chức và trong hậu quả chính trị, xã hội mà nó gây ra.
    Thứ hai, thông thường sự suy thoái về đạo đức, lối sống dễ nhận thấy và xuất hiện trước. Khi sự suy thoái này kéo dài không được ngăn chặn sẽ xuất hiện suy thoái về tư tưởng chính trị. Trong thực tế, có nhiều trường hợp suy thoái về tư tưởng chính trị (sự vô tổ chức, kỷ luật; vi phạm các nguyên tắc tổ chức, sinh hoạt đảng…) xuất hiện trước và là nguyên nhân đưa đến suy thoái về đạo đức, lối sống. Tuy nhiên, cũng có trường hợp do nhận thức, do quan niệm về lý tưởng sống cho nên có sự suy thoái về tư tưởng chính trị nhưng không có biểu hiện suy thoái về đạo đức, lối sống cá nhân.
    Thứ ba, trong tổ chức đảng, đôi khi chỉ cần một vài người, nhất là lãnh đạo chủ chốt suy thoái thì có thể làm suy thoái nhiều người trong tổ chức.
    Thứ tư, suy thoái về tư tưởng chính trị là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến tệ quan liêu, đồng thời quan liêu là sự hiện thực hóa sự suy thoái về tư tưởng chính trị. Vì thế, ngăn chặn, đẩy lùi suy thoái về tư tưởng chính trị phải đi liền với việc chống quan liêu. Hơn nữa, suy thoái tư tưởng chính trị cùng với quan liêu là nguyên nhân dẫn đến tham nhũng, lãng phí và tham nhũng là biểu hiện cao nhất của sự suy thoái về đạo đức, lối sống. Khi tham nhũng, lãng phí không được ngăn chặn sẽ tác động trở lại làm cho suy thoái về tư tưởng chính trị và đạo đức, lối sống diễn ra nhanh và khó kiểm soát hơn. Tuy nhiên, trong thực tế không phải tất cả những người suy thoái về tư tưởng chính trị đều tham nhũng, lãng phí.
    ThS. Nguyễn Văn Hào
    Học viện Chính trị – Hành chính khu vực III
    • Chọng Nú đã nói

      Cậu này khá! Thăng chức Viện trưởng
    • QS đã nói

      Thật ra đối với rất nhiều ĐV, động cơ vào Đàng của họ không phải là để hy sinh công hiến cho lý tưởng gì hêt, mà thực chất là để có được một vị trí nào đó trong guồng máy nhà nước, và mục đích cuối cùng của họ là kiếm chác lợi lộc ở vị trí của mình
      Vì thê, nên nhận xét rằng họ suy thoái đạo đức lối sống, thoái hóa biến chất là hoàn toàn không đúng tí nào cả.
      Bỏi có đâu mà suy thoái mới biết chât
      Những lớp ĐV già trước đây, phần lớn họ vào Đảng vì lý tưởng cao đẹp – điều này đúng. Trong số này có người bị thoái hóa biến chất, nhưng đa số do bản chất tốt đẹp, sống liêm khiết nên bị đánh bật khỏi guồng máy lãnh đạo, bị vô hiêu hóa, bị ngồi chơi xơi nước, về hưu .v.v.
    • Ngư Ông Đắc lợi đã nói

      Cậu này viết được, nhưng chưa lý giải tại sao và nguyên nhân sâu xa dẫn đến những kết quả của sự suy thoái này. Xin một gợi ý nhỏ cho ngài thạc sỹ mở mắt ra là hãy nhìn vào các nước hàng xóm xung quanh họ không có đảng dẫn đường mà ta đã hơn họ những gì thì tự khắc biết ! Xứng đáng còn lên tới tổng bí chứ chưa biết đâu mà lường các ngài Th S ạ .
  26. Lỗ Trí Thâm đã nói

    Bần tăng là kẻ tu hành chẳng màng gì về chuyện thế sự kể từ khi xuống tóc. Ngày ngày niếm vui của bần tăng là tụng kinh niểm Phật và quét lá đa quanh sân chùa cốt mong cho dân an quốc thái. Tối qua bần tăng xem TV thấy ngài TBT phát biểu khiến bần tăng chạnh lòng, Bần tăng thiết nghĩ lãnh đạo ví là cha là mẹ phải sáng suốt, tỏ tường. Phát biểu của ngài tối hôm qua không thể hiện được vai trò người lãnh đạo tối cao của một quốc gia, cũng chưa xứng tầm với một ông tổ trưởng tổ dân phố ít học nữa là khác. Bởi ông tổ trưởng nơi chùa tôi tọa lạc, ổng còn biết thương dân ổng mỗi khi dân ổng đi đánh cá bị bọn Tàu cộng bắt bớ. Những chuyện như vậy thì chẳng thấy ông TBT lên tiếng, trong khi những người quan tâm đến vận mệnh đất nước thì ông vội qui kết cho cái tội suy thoái đạo đức. Ông TBT ơi, ông hãy nhìn lại ông đi, ông đang suy thoái trầm trọng đấy. Phật dạy rằng: “… trong không mà có, trong có mà không”. Mỗi lời ông nói ra đếu có thể ứng nghiệm với câu này. Thiện tai! Thiện tai!
    • sỹ Nguyễn quốc đã nói

      Ban dự thảo hiến pháp đã thay mặt cho đảng và quốc hội tuyên bố rằng: mọi người dân đều có quyền góp ý cho bản sửa đổi hiến pháp 2013,thực hiện quyền công dân và quyền con người của mình.Vậy tại sao ông Nguyễn phú Trọng lại đi đe dọa kiểu Maoist,trái với những gì mà ban dự thảo hiến pháp đã nói…Chẳng lẽ lại là trò bịp?
  27. Balap đã nói

    Rõ rồi. Tổng bí thư đã định nghĩa xong khái niệm thế lực thù địch!
    Hỡi chúng ta “đấu tranh này là trận cuối cùng”.
    Bọn chống đảng và nhà nước đấy! Đưa chúng vào tù – trường học của CNCS!
  28. h.anh đã nói

    Trọng lú lố bịch!
  29. Nho que đã nói

    Bà con cứ chê bác tổng già lú lẫn, coi chừng bác bực mình,truyền ngôi lại cho cháu (dứt khoát phải trẻ hơn chủ tịch Kim của Bắc Triều Tiên), lúc đó lại có khối người hoài niệm bác đấy chứ
  30. Người Việt đã nói

    Tội và thương cho Đất nước và Dân tộc Việt nam.
  31. NCH đã nói

    Chủ nghĩa CS là “chủ nghĩa bằng làm ngược lại những điều họ nói” kể cả “ông cụ” luôn! Thế nên có bác Tổng nào tuyên bố :”Nhà nước VN ta ta là nhà nước của đảng, do đảng, và vì đảng”….. thì mấy ông “chủ bà chủ đỡ” khổ hơn nhiều.
    Tóm lại,bác Trọng ui! Bác mà xây dựng một ” Xã hội, bất công, độc đoán và lạc hậu” thì quần chúng như em mừng lắm. Hic hic
  32. Ruồi Trâu đã nói

    Ô Trọng lú thật rồi!
    Ước gì được thấy Ô Trọng cáo quan về làng ô làm giáo viên tiểu học, mà chỉ GV lớp 1 thôi đấy nhá, lớp trên lại khổ bọn trẻ!
    • xo viet đã nói

      Bác ruồi này nói đặc biệt đúng, tại sao ông T lại đi theo vết xe đổ của ông nhà thơTố Hữu nhỉ? Thật là ấu trĩ quá. Nếu ông làm đúng nghề giáo của ông có khi đất nước ta lại có thêm một nhà giáo ưu tú một nhà giáo dục xuất sắc nữa, chứ ông cứ thế náy rồi thì con cháu muôn đời nguyền rủa, lịch sử sẽ không tha thứ cho ông và các ‘đồng chí’ của ông. Hãy mau thức tỉnh thôi! Vẫn còn kịp đấy!
  33. tanaka đã nói

    Thời thế tạo anh hùng. Những thứ rác rưởi, phá hoại, bán nước…như X, Lú và bè lũ của chúng rồi sẽ bị nhét xuống cống.
  34. Người sông Tiền đã nói

    Tổng Trọng quá lú lẫn rồi! Lúc này tôi càng thấy bản góp ý của 72 đại diện nhân sĩ trí thức về thay đổi HP quả xác đáng.
  35. Quân Cao đã nói

    Cũng là một dấu hiệu tốt để nhanh chóng vùi sâu những kẻ lú như thế xuống bùn lạc hậu. Sao tôi mong một ngọn cờ đứng lên. Tin chắc sẽ có triệu triệu đồng bào trong và ngoài nước nắm tay nhau làm cuộc cách mạng!
  36. Phạm Lâm đã nói

    Giữ Điều 4 mới chính là suy thoái đạo đức, ông Trọng ạ.
  37. [...] Giữ Điều 4 mới chính là suy thoái đạo đức, thưa ông Tổng Bí thư! [...]
  38. ngoclinhvugia đã nói

    Cho đến thế kỷ 21 rồi mà từ đảng viên cho đến toàn đảng cộng sản vẫn mơ hồ giữa hai chủ nghĩa là chủ nghĩa cá nhân và chủ nghĩa vị kỷ.
    Ông Hồ Chí Minh tất yếu biết sự khác nhau giữa hai chủ nghĩa này, nhưng vẫn hàm hồ đánh lận con đen gọi chủ nghĩa vị kỷ là chủ nghĩa cá nhân. Đám đệ tử và con cháu của ông coi ông là thánh nên tiếp tục nhai lại. Đảng cộng sản làm sao mà tiên bộ được hả trời!
  39. Lý lương Dân đã nói

    Tôi ngợi ca bài viết với những ý tứ chân thực, xúc tích và cụ thể của nhà báo Vũ văn Tạo; Đồng thời cực lực phản đối ý kiến phát biểu của Ô nguyễn phú trọng trong buổi làm việc tại Vĩnh phúc vừa qua.
  40. Cầu Vồng đã nói

    Dân Việt sẽ khó tránh nổi một cuộc can qua như Syria hiện nay . Bà con hãy từ bây giờ làm công tác tư tưởng với con em mình trong các lực lượng CA, quân đội bất tuân lệnh đàn áp nhân dân một khi họ biểu tình đòi quyền sống trong thời gian tới.
  41. Thùy Dung đã nói

    HI ! HI !
    RẤT ĐÚNG !
    BÁN BÁNH KẸO , BÚN.. MÀ ĐỘC QUYỀN CÒN RẤT HẠI NỮA .
    ĐỪNG HẠI DÂN NỮA ÔNG TRỌNG ƠI !
  42. nguoi ha noi đã nói

    ông ta lú thật! chao ơi, hay là một lê chiêu thống đây? qua ngày 17/02 vừa rồi thì hàng vạn chiến sỹ hi sinh tại phía bắc năm 79 là vô nghĩa!? không dám nhắc đến cuộc chiến năm 79 đồng nghĩa với cuộc chiến đó phi nghĩa, bẩn thỉu mà trung quốc gọi là cuộc phản kích tự vệ chống bọn Việt nam xâm lược!?
  43. Nghĩa Cử đã nói

    TBT Trọng đã tuyên chiến với nhân dân, với lẽ phải và thể hiện rõ nét bản chất tham quyền cố vị của nhóm lợi ích tham nhũng chính trị hiện nay.
    Đúng là ĐCS VN đã thoái hóa do được ưu ái quá đáng trên lưng nhân dân sau 80 năm qua mặc dù lúc đầu cũng từng là một đội ngũ tiên phong và có sức chiến đấu.
    Thử hỏi những thất thoát khổng lồ Vinashin, Vinalines, Boxit , các tập đoàn kinh tế bắt nguồn từ đâu nếu như không phải từ chủ trương nhà nước phải nắm các khu kinh tế then chốt. Thử hỏi tình trạng dân mất đất vì quan tham lạm quyền là từ đâu nếu không từ chủ trương đất đai thuộc quyền quản lý của Nhà nước trong khi dân chỉ là chủ nhân trên lý thuyết.Đảng độc quyền dẫn đến đất nước suy thoái, đạo đức suy vong dân tộc suy tàn !
    Đảng còn liên minh với kẻ thù truyền kiếp là Trung Hoa với cái cớ ” tài sản ý thức hệ chung” để dễ bề đàn áp nhân dân mình và bảo vệ vị thế bán nước .
    Tuy nhiên đến nước này thì nhân dân và các đảng viên bình thường sẽ bất tuân, sẽ đứng lên để làm lại tất cả mà không để cho bè lũ thoái hóa, bán nước tiếp tục hoành hành.
  44. Lý Quyết Chiến đã nói

    Khổ cho cụ Tổng nhà mềnh qúa đi, lú lẫn rồi thì nghỉ đi, ai bắt cụ làm đâu ?
    đành rằng là cụ đã thế, già nua, lú lẫn, nói năng nhăng cuội, lung tung như kẻ mất trí ! chẳng lẽ gia đình của Cụ, các con, cháu cũng Lú hết, lú sạch rồi à ?
    Qua phát biểu khiêu khích của cụ tổng, tôi tin chắc nó sẽ là nguồn khích lệ cho các trí thức, cho toàn dân ta vững bước tiến lên, sức mạnh dân tộc là dòng thác sẽ cuốn păhng đi những rác rưởi, lũ bán nước và bọn phá hoại, những kẻ đang làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân, bọn bay sẽ pảhi đền tội !!!
  45. Thành Ca đã nói

    Nghe đoạn bản tin thời sự của VTV hôm qua về ông Trọng và ông Thông phát biểu thì tôi tin rằng không còn thuốc chữa nữa. Không mảy may nào có một bình yên và tiến bộ. Có lẽ dân Việt sẽ không tránh nổi can qua.
  46. binhloanvien đã nói

    ông Trọng hể hả về chuyến đi một số nước châu Âu và Vatican: “Mình phải vị thế thế nào thì người mới thế chứ”
    Ông Trọng không tự hỏi mình tại sao Brazil từ chối tiếp ông? một sự kiện hy hữu trong ngoại giao từ trước đến nay, một nỗi ô nhục.
  47. Dân đen SG đã nói

    Bác Tạo nói đâu có sai. Lú đã có chiều hướng trở thành phản động rùi.
    • Hoàng Minh Chính đã nói

      Đúng vậy! Phản động là gì, nếu không phải là kìm hãm xã hội vận động theo chiều hướng tiến bộ?
      Cái có thể giành chức cầm đầu phản động, ngoài ông Trọng?

Gửi phản hồi