Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2013

Hoa hô nhà thơ Hữu thỉnh, nhà văn Trung Trung Đỉnh

Thứ sáu, ngày 08 tháng ba năm 2013

Trần Mạnh Hảo: HOAN HÔ NHÀ THƠ HỮU THỈNH VÀ NHÀ VĂN TRUNG TRUNG ĐỈNH


HOAN HÔ NHÀ THƠ HỮU THỈNH VÀ NHÀ VĂN TRUNG TRUNG ĐỈNH ĐÃ ĐI CÙNG VỚI NHÂN DÂN CHỐNG CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI KHI CHO IN TUYỆT TÁC “ TRẠI SÚC VẬT”
Trần Mạnh Hảo
Việc nhà xuất bản Hội Nhà Văn của Hội Nhà Văn Việt Nam và nhà sách Nhã Nam đã cho in và phát hành tiểu thuyết nổi tiếng “ TRẠI SÚC VẬT” đầu năm 2013 với một cái tên khác là “ CHUYỆN Ở NÔNG TRẠI” của văn hào Anh George Orwell đã làm nức lòng người yêu văn học trong cả nước. Cứ tưởng cuốn sách được liệt vào hàng chống cộng nhất thế giới này sẽ không bao giờ được in ở Việt Nam khi nào chế độ cộng sản còn cai trị.

 “Trại súc vật” đã bị cấm in ở tất cả các nước xã hội chủ nghĩa. Chỉ đến khi Liên Xô và khối Đông Âu sụp đổ cuốn sách mới được in ở các nước tân dân chủ tự do này.
 Báo Quân Đội Nhân dân đã hỗ trợ tinh thần dân chủ tự do của hai anh Hữu Thỉnh và Trung Trung Đỉnh, đã giới thiệu “ Trại súc Vật” trên trang QDND online rất trang trọng ( nhưng nay đã rút xuống). Nội dung cuốn sách mô tả các đồng chí súc vật xây dựng xã hội chủ nghĩa và xã hội cộng sản rất nhiêu khê và hài hước, một tấn bi hài kịch vô cùng hấp dẫn .
Người viết bài này mấy chục năm trước đã nghe đài BBC đọc kiệt tác này nhiều ngày trên đài.
Gió đã xoay chiều chăng ? Tự do dân chủ đang đến trước cửa mỗi gia đình Việt Nam chăng ? Hi vọng đây là tín hiệu tốt lành cho quê hương đau khổ của chúng ta.
Sách Tiếng Việt > Văn học nước ngoài  > Văn học Anh > Chuyện Ở Nông Trại

Chuyện Ở Nông Trại
Mã: #74676
Tác giả: George Orwell. Dịch giả: An Lý
Sách giấy
52,000 VNĐ
Sản phẩm đã hết hàng
Bìa mềm.
Xuất bản tháng 02/2013. NXB Hội Nhà Văn, Nhã Nam
Số trang: 161.
Kích thước: 14 x 20.5cm.
Cân nặng: 200 gr
George Orwell
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Eric Arthur Blair
 
Sinh
Mất
Bút danh
George Orwell
Công việc


Chịu ảnh hưởng của[hiện]


Chữ ký
Eric Arthur Blair (25 tháng 6 năm 1903[1][2]21 tháng 1 1950), nổi tiếng với bút danh George Orwell, là một tác giả và phóng viên người Anh. Được biết đến như một tiểu thuyết gia, một nhà phê bình, một nhà bình luận về văn hóa, Orwell là một trong những ngòi bút tiếng Anh được hâm mộ nhất ở thế kỷ 20. Ông nổi danh nhờ 2 cuốn tiểu thuyết phê phán chủ nghĩa toàn trị nói chung và chủ nghĩa Stalin nói riêng, được viết và xuất bản vào cuối đời: Một chín tám tư (Nineteen Eighty-Four) và Trại súc vật (Animal Farm).
Trại súc vật (tên tiếng Anh trong nguyên bản là Animal Farm) là một tiểu thuyết trào phúng chỉ trích nước Liên Xô thời Stalin của nhà văn Anh sinh tại Ấn Độ tên là George Orwell (1903-1950).
Sau hơn 50 năm từ lần xuất bản đầu tiên, tác phẩm đã được dịch ra 68 thứ tiếng trên thế giới kể cả tiếng Telugu (một dân tộc ở bắc Ấn Độ), tiếng Ba Tư, tiếng Icelandtiếng Ukraina và thuờng xuyên được tái bản. Tạp chí Time đã chọn cuốn sách này là một trong 100 tiểu thuyết hay nhất bằng tiếng Anh (1923 tới 2005);[2] nó cũng đứng ở vị trí 31 trong Danh sách Tiểu thuyết hay nhất thế kỷ 20. Nó cũng giành một Giải Hugo quá khứ năm 1996 và cũng có mặt trong Những cuốn sách hay của thế giới phương Tây.
Trong tác phẩm, George Orwell đã dùng hình tượng những con gia súc trong trang trại để thể hiện những tiên đoán của ông về một nhà nước Xã hội Chủ nghĩa. Tác phẩm được hoàn thành năm 1945, vào thời điểm đó phương Tây không có thông tin đầy đủ về những nhà nước này, như Liên Xô, và hệ tư tưởng Xã hội Chủ nghĩa đang ở thời kỳ thịnh vượng nhất chưa bộc lộ những yếu kém của mình.

Tổng quan

Tiểu thuyết không chỉ đề cập tới sự tham nhũng cách mạng bởi các lãnh đạo của nó mà còn cả việc làm sao sự đồi bại, dửng dưng, lãnh đạm, ham danh lợi và thiển cận có thể tiêu diệt bất kỳ khả năng nào của một xã hội không tưởng. Tuy tiểu thuyết này thể hiện giới lãnh đạo tham nhũng như là sai lầm trong cách mạng (chứ không phải hành động cách mạng), nó cũng cho thấy nguy cơ để sự dửng dưng và lãnh đạm bên trong một cuộc cách mạng có thể dẫn tới sự kinh hoàng nếu sự chuyển tiếp êm đẹp sang một chính phủ của nhân dân không được diễn ra.

Tóm tắt chuyện “ Trại súc vật”:

Thủ lĩnh (Old Major), chú lợn đực già tại Trại Manor (hay "Willingdon Đẹp đẽ" như nó tự gọi mỗi khi xuất hiện) kêu gọi các loài vật khác trong Trại tới một cuộc họp, tại đó nó so sánh con người với những kẻ ăn bám và dạy các con vật một bài hát cách mạng, "Beasts of England" (Những con quái vật của nước Anh).
Khi Thủ lĩnh chết ba ngày sau đó, hai con lợn trẻ, SnowballNapoleon, nắm quyền chỉ huy và biến giấc mơ của Thủ lĩnh thành một triết lý đầy đủ. Các con vật nổi dậy và đuổi Ông Jones khỏi trang trại, đổi tên nó là "Trại súc vật."
Bảy điều răn của Chủ nghĩa súc vật được viết trên tường của một nhà kho để tất cả mọi con vật có thể đọc được. Điều thứ 7 là quan trọng nhất, "Mọi con vật đều bình đẳng." Tất cả các con vật đều phải làm việc, nhưng chú ngựa thồ, Boxer, làm việc nhiều hơn những con khác và nhận câu châm ngôn — "Tôi sẽ làm việc nhiều hơn nữa."
Chú lợn Snowball tìm cách dạy các con thú khác đọc và viết (dù ít con muốn học đọc và viết cẩn thận); thức ăn thừa mứa; và trang trại hoạt động êm thấm. Những con lợn tự nâng cấp chúng lên các vị trí lãnh đạo, thể hiện sự ưu tú của mình bằng các đặt bên cạnh các loại thức ăn đặc biệt phục vụ cho sức khoẻ cá nhân của chúng. Trong lúc đó, Napoleon lấy những chú chó con từ các con chó trong trang trại và tự mình huấn luyện chúng. Khi Ông Jones tìm các lấy lại trang trại, các con vật đánh bại ông trong cái chúng gọi là "Trận Cowshed." Napoleon và Snowball bắt đầu một cuộc cạnh tranh quyền lãnh đạo. Khi Snowball tuyên bố ý tưởng về một cối xay gió, Napoleon nhanh chóng phản đối nó. Snowball thực hiện một bài phát biểu nồng nhiệt để ủng hộ cối xay gió, trong khi đó Napoleon triệu tập chín con chó của mình, và chúng đã đuổi Snowball đi. Với sự vắng mặt của Snowball, Napoleon tuyên bố mình là lãnh đạo và thực hiện những thay đổi. Những cuộc hội họp sẽ không còn được tổ chức nữa và thay vào đó là một uỷ ban của những con lợn sẽ quyết định điều gì sẽ xảy ra với trang trại; vì thế tạo ra một thứ giống với một tầng lớp cai trị tư sản.
Napoleon, dùng một chú lợn trẻ tên là Squealer làm người phát ngôn của mình, thông báo rằng Snowball đã ăn cắp ý tưởng về cối xay gió của Napoleon. Nhân vật Squealer trong trường hợp này có thể coi là một sự ám chỉ tới một nhân vật thêu dệt (spin doctor) chính trị. Các con vật làm việc nhiều hơn với lời hứa hẹn về một cuộc sống dễ dàng hơn với chiếc cối xay gió. Sau một cơn bão mạnh, các con vật thấy thành quả lao động của chúng đã biến mất. Napoleon và Squealer sau đó tìm cách thuyết phục các con vật rằng Snowball là người đã phá huỷ cối xay gió, dù theo những lời bàn luận miệt thị từ các trang trại xung quanh thực tế cối xay gió bị phá huỷ bởi những bức tường được xây quá mỏng. Khi Snowball trở thành kẻ giơ đầu chịu báng, Napoleon bắt đầu thanh trừng trang trại, giết nhiều con vật mà nó buộc tội là đi lại với Snowball. Trong lúc ấy, Boxer được dạy châm ngôn thứ hai: "Napoleon luôn luôn đúng."
Napoleon lạm dụng quyền lực, vì thế cuộc sống trở nên khó khăn hơn cho các con vật; những con lợn áp đặt thêm nhiều biện pháp kiểm soát trong khi vẫn giữ các ưu tiên cho chúng. Những con lợn viết lại lịch sử để kể tội Snowball và vinh danh Napoleon, ví dụ bằng cách nói rằng Snowball đã chiến đấu cho loài người trong Trận Cowshed, và rằng Napoleon đã đánh Snowball, trong khi trên thực tế Snowball bị trúng một viên đạn từ khẩu súng của Jones. Squealer sửa chữa mọi tuyên bố do Napoleon đưa ra, thậm chí cả sự thay đổi Bảy điều răn của Chủ nghĩa súc vật của những con lợn. "Không con thú nào được uống rượu" nhanh chóng được đổi thành "Không con thú nào được uống rượu quá mức" khi những con lợn phát hiện ra nơi cất giấu rượu whiskey. Bài hát "Beasts of England" cũng bị cấm vì lý do nó không thích hợp, bởi theo Napoleon giấc mơ của Trại súc vật đã trở thành hiện thực. Nó được thay thế bằng một bài hát ca ngợi Napoleon, và nó có vẻ đã chấp nhận cách sống của một con người. Các con vật, dù lạnh, đói khát và phải làm việc quá sức, vẫn tin tưởng theo tuyên truyền tâm lý rằng chúng vẫn đang sống tốt đẹp hơn so với cuộc sống trước kia với Ông Jones, người chủ Trang trại Manor. Squealer lợi dụng trí nhớ kém của các con vật và sáng tác ra các con số để thể hiện sự cải thiện của chúng.
Mr. Frederick, một trong hai trại chủ láng giềng, đã lừa Napoleon bằng cách mua gỗ xẻ bằng tiền giả, và sau đó tấn công trang trại, dùng thuốc súng để phá huỷ chiếc cối xay gió mới được làm lại. Dù những con vật của Trại súc vật cuối cùng đã giành chiến thắng, chúng phải trả một giá đắt, bởi nhiều con thú, kể cả Boxer, đã bị thương. Squealer biến mất một cách bí ẩn khỏi trận đánh. Boxer tiếp tục làm việc nhiều và nhiều hơn, cho tới khi cuối cùng nó lăn ra khi đang làm việc ở cối xay gió. Napoleon điều một chiếc xe bán tải tới chở Boxer tới bác sĩ thú y, giải thích cho những con vật đang lo lắng rằng Boxer sẽ được chăm sóc tốt ở đó. Tuy nhiên, Benjamin đã lưu ý khi Boxer được tống lên xe rằng thực tế chiếc xe thuộc về "Alfred Simmonds, Kẻ giết Ngựa và Nấu Hồ", và cố gắng lên tiếng phản đối, nhưng những nỗ lực tuyệt vọng của các con thú không mang lại kết quả. Squealer nhanh chóng thông báo rằng chiếc xe đã được bệnh viện mua lại và giấy của người sở hữu trước vẫn chưa được viết lại. Nó kể lại một câu truyện cổ tích kịch tính và đầy nước mắt về cái chết của Boxer trong tay những bác sĩ giỏi nhất. Trên thực tế, những con lợn đã gửi Boxer tới chỗ chết để đổi lấy tiền mua thêm whiskey. Và vì thế chúng nhanh chóng say mèm.
Nhiều năm trôi qua, và những con lợn học đi thẳng, mang theo roi da, và mặc quần áo. Bảy điều răn được giảm xuống còn một câu duy nhất: "Tất cả các loài vật đều bình đằng, nhưng một số loài vật bình đẳng hơn những loài vật khác." Napoleon tổ chức một bữa tiệc cho những con lợn và người ở trong vùng (trong Trại Foxwood bên cạnh, của Ông Pilkington), người đã chúc mừng Napoleon vì có những con vật làm việc nhiều nhất nước với lương thực ít nhất. Napoleon thông báo liên minh của mình với loài người, chống lại các tầng lớp lao động của cả hai "thế giới". Sau đó nó xoá bỏ các hành động và truyền thống liên quan tới Cách mạng, và đổi lại tên trang trại thành "Trại Manor".
Các con vật, nghe được về việc đó, nhận ra khuôn mặt của những con lợn cầm quyền đã bắt đầu thay đổi. Trong một ván poker, một cuộc tranh cãi nổ ra giữa Napoleon và Ông Pilkington khi cả hai đều chơi quân bài Át Bích, và các con vật nhận ra rằng những bộ mặt của những con lợn khi đó hầu như đã giống với mặt người và rằng không ai có thể nhận ra sự khác biệt giữa chúng.

Chủ nghĩa động vật

Chủ nghĩa động vật là một hình ảnh phản chiếu có tính chất ngụ ý về Liên bang Xô viết, đặc biệt trong giai đoạn thập niên 1910 và 1940, cũng như diễn tiến quan niệm của cách mạng và chính phủ Nga về việc làm thế nào để thực hiện nó. Chủ nghĩa này do chú lợn Old Major rất được tôn trọng đề ra. Những chú lợn Snowball, Napoleon, và Squealer đã đưa các tư tưởng của Old Major vào trong một triết lý thực tế, mà chúng đặt tên chính thức là Chủ nghĩa động vật. Ngay sau đó Napoleon và Squealer bắt đầu tự cho phép thực hiện các trò truỵ lạc của loài người (uống rượu, ngủ trên giường và mua bán). Squealer được sử dụng để sửa đổi Bảy điều răn để thích hợp với sự người hoá của nó, cái thể hiện sự bóp méo lý thuyết cộng sản của chính phủ Liên xô để nó thích ứng hơn với chủ nghĩa tư bản chứ không phải là một sự thay thế.
Bảy điều răn là một danh sách các quy định hay luật được cho là để giữ trật tự và đảm bảo tính căn bản của Chủ nghĩa động vật bên trong Trại súc vật. Bảy điều răn được đưa ra để thống nhất mọi loài vật với nhau trong một lý tưởng chung chống lại con người và ngăn chặn các loài vật không đi theo những thói quen ma quỷ của con người. Bởi không phải tất cả loài vật đều có thể nhớ được Bảy điều răn, chúng được rút gọn lại thành một câu căn bản: "Bốn chân tốt! Hai chân xấu!" (với cánh cũng được tính là chân cho mục đích này, Snowball cho rằng cánh được tính như chân bởi chúng là các vật thể để vận động chứ không phải để thao tác), câu nói được những con cừu thường xuyên nhắc lại, khiến đám đông những con vật quên đi những lời nói dối của những con lợn. Bảy điều răn nguyên bản là:
  1. Bất kỳ cái gì đi bằng hai chân đều là kẻ thù
  2. Bất kỳ cái gì đi bằng bốn chân, hay có cánh, đều là bạn bè.
  3. Không con vật nào được mặc quần áo.
  4. Không con vật nào được ngủ trên giường.
  5. Không con vật nào được uống rượu.
  6. Không con vật nào được giết bất kỳ con vật nào khác.
  7. Tất cả các loài vật là bình đẳng.
Sau này, Napoleon và những con lợn của nó tham nhũng bằng quyền lực tuyệt đối chúng có được với trang trại. Để duy trì sự đồng đẳng với các loài vật khác, Squealer bí mật viết thêm vào các điều răn để làm lợi cho các con lợn trong khi vẫn giữ bí mật để chúng không bị buộc tội phá vỡ các điều luật (như "Không con vật nào được uống rượu" được thêm "quá mức" và "Không con vật nào được ngủ trên giường" được thêm "trải ga"). Các điều răn cuối cùng bị bỏ đi hoàn toàn, và được thay thế bằng câu "Mọi con vật đều bình đẳng, nhưng một số con vật bình đẳng hơn những con vật khác", và "Bốn chân tốt, hai chân tốt hơn!" khi loài lợn ngày càng giống con người.

Các nhân vật

Các sự kiện và nhân vật trong Trại súc vật ám chỉ tới Chủ nghĩa cộng sản ("Chủ nghĩa súc vật"), chính phủ độc tài và sự khờ dại nói chung của loài người; Snowball được coi là Leon Trotsky và con lợn lãnh đạo, Napoleon, là Stalin.

Lợn

Một chú lợn đực là cảm hứng cho cuộc Nổi dậy trong cuốn sách. Nó 12 tuổi. Theo một cách giải thích, nó có thể dựa trên cả Karl Marx, người sáng lập Chủ nghĩa Mác hiện đại và là cơ sở cho Chủ nghĩa cộng sản, (trong đó nó miêu tả xã hội lý tưởng mà các con vật sẽ tạo ra nếu con người bị lật đổ) và Vladimir Lenin (ở điều cái đầu lâu của nó được đặt ở một nơi trưng bày công cộng được tôn trọng, như xác ướp của Lenin). Tuy nhiên, theo Christopher Hitchens: "các tính chất cá nhân của Lenin và Trotsky được tổng hợp vào trong một nhân vật [ví dụ, Snowball], hay, nó thậm chí có thể [...] nói, hoàn toàn không có Lenin."[3]
"Một con lợn đực Berkshire hung dữ, chú lợn Berkshire duy nhất tại trang trại, không phải là một nhân vật chỉ nói phét, mà với một danh tiếng vì đi theo con đường riêng của mình",[4] Napoleon là kẻ bạo chúa và hung ác chính duy nhất của Trại súc vật; nó được dựa trên Joseph Stalin. Nó bắt đầu dần xây dựng quyền lực, sử dụng những con chó con bị bắt đi khỏi bố mẹ, những con chó Jessie và Bluebell, và nuôi dạy chúng trở thành những con chó hung ác, như cảnh sát mật của mình. Sau khi đuổi Snowball khỏi trang trại, Napoleon nắm quyền lực tuyệt đối, sử dụng tuyên truyền giả tạo của Squealer và đe doạ cùng sự doạ dẫm của các con chó để giữ các con vật khác tuân theo luật lệ. Trong số những điều khác, nó dần thay đổi các điều răn để mang lợi cho mình. Tới cuối cuốn sách, Napoleon và những con lợn đồng minh của nó đã học đứng thẳng và bắt đầu hành động như con người là cái ban đầu đã khiến chúng nổi dậy.
Trong phiên bản tiếng Pháp đầu tiên của Trại súc vật, Napoleon được gọi là César, cách đọc tiếng Pháp của Caesar,[1] dù bản dịch khác gọi nó là Napoléon.[5]
Đối thủ của Napoleon và ban đầu là lãnh đạo của trang trại sau khi Jones bị lật đổ. Có lẽ nó là sự ám chỉ tới Leon Trotsky, dù theo ý kiến của Orwell về Trotsky nó có thể được coi là sự đại diện của những người Menshevik. Nó được hầu hết các con vật ủng hộ và tin tưởng vì đã lãnh đạo mang lại một vụ mùa bội thu đầu tiên, nhưng đã bị Napoleon đuổi khỏi trang trại. Snowball đã lãnh đạo những công việc hiệu quả cho trang trại và các con vật và có những kế hoạch nhằm giúp các con vật đạt được một xã hội quân bình không tưởng, nhưng Napoleon và những con chó của nó đã đuổi Snowball khỏi trang trại, và Napoleon tung ra những tin đồn khiến Snowball trở thành ma quỷ, tham nhũng và nó đã bí mật phá hoại những nỗ lực của các con vật nhằm cải thiện trang trại.
Một con lợn thịt nhỏ, trắng, béo là cánh tay phải của Napoleon và là bộ trưởng tuyên truyền. Squealer đã sử dụng ngôn ngữ để giải thích, bào chữa và tán dương mọi hành động của Napoleon. Squealer hạn chế tranh luận bằng cách làm nó trở nên phức tạp và nó từ chối và làm mất phương hướng, ví dụ nó đưa ra tuyên bố rằng những con lợn cần các đồ xa xỉ nhằm làm việc một cách hiệu quả. Tuy nhiên, khi các vấn đề vẫn cứ tồn tại dai dẳng, nó thường sử dụng cách đe doạ sự quay trở lại của Ông Jones, người chủ cũ của trang trại, để bào chữa cho những ưu tiên dành cho loài lợn. Squealer sử dụng những chiến thuật để thuyết phục các con vật rằng cuộc sống đang ngày càng tốt lên. Đa số các con vật chỉ có quá khứ mờ nhạt về đời sống trước cách mạng; vì thế, chúng đã tin tưởng. Cuối cùng, nó là con vật đầu tiên đi bằng hai chân sau.
Minimus
Một chú lợn nhà thơ viết các bài quốc ca thứ hai và thứ ba của Trại súc vật sau khi bài "Beasts of England" bị cấm.
Những chú lợn con
Ngụ ý là những đứa trẻ của Napoleon (dù không được viết rõ trong tiểu thuyết) và là thế hệ những con vật đầu tiên thực sự thấm nhuần tư tưởng bất bình đẳng giữa các loài vật của nó.
Những con lợn trẻ
Bốn con lợn phàn nàn về việc Napoleon giành quyền quản lý trang trại nhưng nhanh chóng bị bịt miệng và sau này bị hành quyết.
Pinkeye
Một con lợn nhỏ chỉ được đề cập đến một lần; nó là con lợn để nếm thức ăn của Napoleon nhằm đảm bảo nó không bị bỏ thuốc độc, để đối phó với những lời đồn đại về một âm mưu ám sát nhằm vào Napoleon.

Con người

Chủ cũ của trang trại, Jones là một người nghiện rượu nặng và các con vật nổi dậy chống lại sông sau khi ông đã uống quá nhiều tới mức không thèm chăm sóc hay cho chúng ăn. Nỗ lực của Jones để chiếm lại trang trại đã thất bại trong Trận Cowshed. Ông đại diện cho Sa hoàng Nicholas II.
Frederick
Người chủ cứng rắn của Pinchfield, một trang trại được quản lý tốt ở bên cạnh. Ông mua gỗ từ các con vật bằng tiền giả và sau đó tấn công chúng, phá huỷ chiếc cối xay gió nhưng cuối cùng bị đánh bại trong Trận Windmill. Có những câu chuyện về việc ông đối xử thô bạo với các con vật, như quẳng những con chó vào trong một lò sưởi. Pinchfield là trang trại nhỏ hơn trang trại Foxwood của Pilkington nhưng được điều hành hiệu quả hơn, và Frederick trong một thời gian ngắn đã tham gia vào một "liên minh" với Napoleon bằng cách đề nghị mua gỗ từ nó nhưng sau đó đã phá vỡ thoả thuận và gây ra một cuộc tấn công đẫm máu vào Trại súc vật. Ông ta được cho là đại diện cho Hitler và cuộc tấn công đáng ngạc nhiên của Hitler vào Liên xô.
Người chủ dễ tính nhưng xảo quyệt của Foxwood, một trang trại láng giềng với toàn cỏ dại, như được miêu tả trong cuốn sách. Ở cuối cuộc chơi, cả Napoleon và Pilkington đều có quân Át Bích và sau đó bắt đầu đánh nhau ầm ỹ. Pilkington và trang trại Foxwood dựa trên Hoa Kỳ: Foxwood được miêu tả là lớn hơn Pinchfield, nhưng không được điều hành hiệu quả.
Ông. Whymper
Một người đàn ông được Napoleon thuê để làm quan hệ công chúng của Trại súc vật với loài người. Whymper được sử dụng như một người trung gian trong việc buôn bán thương mại với xã hội loài người những đồ mà các con thú không thể tự chế tạo: ban đầu là một sự cần thiết thực sự bởi những con thú không thể tự chế tạo các thành phần của cối xay gió, nhưng cuối cùng Whymper được dùng để mua những đồ xa xỉ như rượu cho các con lợn.

Ngựa và lừa

Có bốn nhân vật ngựa chính: Boxer, Clover, và Mollie, là những con ngựa, và Benjamin, là một con lừa. Boxer là một lao động trung thành, tử tế và luôn cống hiến. Về thể chất nó là con vật khoẻ nhất trang trại, nhưng ngây thơ và chậm chạp, điều này khiến nó luôn nói "Tôi sẽ làm việc nhiều hơn nữa" và "Napoleon luôn đúng" dù có tình trạng tham nhũng. Clover là bạn của Boxer, luôn chăm sóc Boxer, và nó cũng là con vật luôn chăm lo cho các con ngựa khác, và nói chung các con vật khác (như những con vịt được nó che chở giữa hai chân trước và bụng trong bài phát biểu của Thủ lĩnh). Mollie là con ngựa cái trẻ kiêu ngạo, luôn nghĩ về bản thân, thích hưởng lạc và thích đeo ruy băng trên bờm, ăn các cục đường, và bị con người làm hư chăm sóc kỹ lưỡng. Nó nhanh chóng rời bỏ đến trang trại khác và chỉ được đề cập tới một lần. Benjamin là một trong những con vật sống lâu nhất, và cũng là một trong số ít biết đọc.[6] Nó là người bạn rất trung thành của Boxer, và không hề làm gì để cảnh báo các con vật khác về sự tham nhũng của các con lợn, (mà nó thầm nhận ra ngày càng trở nên trầm trọng). Khi được hỏi nó thấy hạnh phúc hơn lúc trước hay sau Cách mạng, Benjamin nói, "Những con lừa sống rất lâu. Các bạn chưa từng thấy một con lừa chết." Nó sống yếm thế và bi quan, câu nói thường xuyên của nó là; "Cuộc sống sẽ tiếp diễn như nó vẫn tiếp diễn - có nghĩa là, xấu xa". Nhưng nó cũng là một con vật khôn ngoan nhất trang trại, và có thể "đọc tốt như bất kỳ một con lợn nào".[6]

Các con vật khác

Muriel
Một con dê già cả và khôn ngoan là bạn của mọi con vật trong trang trại. Nó, giống như Benjamin và Snowball, là một trong số ít con vật trong trang trại biết đọc (với một số khó khăn bởi đầu tiên nó phải đánh vần từ ra mồm đã) và giúp Clover phát hiện ra rằng Bảy điều răn đã liên tục bị thay đổi.
Những con chó con
Con của Jessie và Bluebell, bị Napoleon lấy đi từ khi sinh để làm lực lượng an ninh của nó. Những con chó này được huấn luyện để trở nên xấu xa, tới mức nhiều con vật bị chúng xé nhỏ gồm cả bốn con lợn trẻ, một con cừu và nhiều con gà. Chúng cũng định làm thế với Boxer, vì đã chặn một con chó dưới chân mình. Những con chó đã xin ân xá, và theo lệnh của Napoleon, Boxer trả tự do cho những con chó con.
Con quạ Moses
Một con chim già thỉnh thoảng tới trang trại với những câu truyện cổ tích về một nơi ở trên trời được gọi là Núi bánh kẹo, nơi nó nói các con vật sẽ được tới sau khi chết — nhưng chỉ khi chúng làm việc chăm chỉ. Nó được coi là đại diện của Nhà thờ Chính thống Nga, và Núi bánh kẹo được cho là hình ảnh của Thiên đường cho các con vật.[7] Nó bỏ thời gian để khiến các con vật tin vào Núi bánh kẹo, và không hề làm việc gì. Nó cảm thấy không bình đẳng so với các con vật khác vì thế nó đã bỏ đi sau cuộc nổi loạn, cho mọi con vật được cho là bình đẳng. Tuy nhiên, ở đoạn sau cuốn sách nó quay lại trang trại và tiếp tục tuyên bố về sự hiện hữu của Núi bánh kẹo. Các con vật khác bối rối trước thái độ của những con lợn với Moses; chúng cho rằng những lời nói của nó là vô nghĩa, nhưng cho phép nó ở lại trang trại. Những con lợn làm việc này để mang lại một hy vọng về một cuộc sống thứ hai hạnh phúc cho các con vật, có lẽ để giữ đầu óc chúng luôn hướng tới Núi bánh kẹo chứ không phải về một cuộc nổi dậy. Cuối truyện, Moses là một trong số ít con vật nhớ về cuộc nổi dậy, cùng với Clover, Benjamin, và những con lợn.
Những con cừu
Chúng có tầm hiểu biết hạn chế về tình hình nhưng lại mù quáng ủng hộ các lý tưởng của Napoleon. Chúng thường nhắc đi nhắc lại câu "bốn chân tốt, hai chân xấu". Ở cuối truyện, một trong Bảy điều răn được sửa sau khi những con lợn đã học đi trên hai chân sau và câu nói của chúng đổi thành "bốn chân tốt, hai chân tốt hơn". Những con lợn có thể dựa vào chúng để tiêu diệt bất kỳ sự phản kháng nào từ những con vật khác.
Những con gà trống
Chúng đập vỡ những quả trứng thay vì trao nó cho những kẻ cầm quyền cao hơn (những con lợn), những kẻ luôn muốn đem trứng bán cho con người.
Những con bò
Sữa của chúng bị những con lợn ăn trộm, lũ lợn cũng học cách vắt sữa bò, và biến nó trở thành cháo khoai tây sữa hàng ngày cho chúng trong khi những con vật khác không có được bất cứ thứ gì xa xỉ.

Các nhân vật của “Trại súc vật”:

Các sự kiện và nhân vật trong Trại súc vật ám chỉ tới Chủ nghĩa cộng sản ("Chủ nghĩa súc vật"), chính phủ độc tài và sự khờ dại nói chung của loài người; Snowball được coi là Leon Trotsky và con lợn lãnh đạo, Napoleon, là Stalin.

Lợn

Một chú lợn đực là cảm hứng cho cuộc Nổi dậy trong cuốn sách. Nó 12 tuổi. Theo một cách giải thích, nó có thể dựa trên cả Karl Marx, người sáng lập Chủ nghĩa Mác hiện đại và là cơ sở cho Chủ nghĩa cộng sản, (trong đó nó miêu tả xã hội lý tưởng mà các con vật sẽ tạo ra nếu con người bị lật đổ) và Vladimir Lenin (ở điều cái đầu lâu của nó được đặt ở một nơi trưng bày công cộng được tôn trọng, như xác ướp của Lenin). Tuy nhiên, theo Christopher Hitchens: "các tính chất cá nhân của Lenin và Trotsky được tổng hợp vào trong một nhân vật [ví dụ, Snowball], hay, nó thậm chí có thể [...] nói, hoàn toàn không có Lenin."[3]
"Một con lợn đực Berkshire hung dữ, chú lợn Berkshire duy nhất tại trang trại, không phải là một nhân vật chỉ nói phét, mà với một danh tiếng vì đi theo con đường riêng của mình",[4] Napoleon là kẻ bạo chúa và hung ác chính duy nhất của Trại súc vật; nó được dựa trên Joseph Stalin. Nó bắt đầu dần xây dựng quyền lực, sử dụng những con chó con bị bắt đi khỏi bố mẹ, những con chó Jessie và Bluebell, và nuôi dạy chúng trở thành những con chó hung ác, như cảnh sát mật của mình. Sau khi đuổi Snowball khỏi trang trại, Napoleon nắm quyền lực tuyệt đối, sử dụng tuyên truyền giả tạo của Squealer và đe doạ cùng sự doạ dẫm của các con chó để giữ các con vật khác tuân theo luật lệ. Trong số những điều khác, nó dần thay đổi các điều răn để mang lợi cho mình. Tới cuối cuốn sách, Napoleon và những con lợn đồng minh của nó đã học đứng thẳng và bắt đầu hành động như con người là cái ban đầu đã khiến chúng nổi dậy.
Trong phiên bản tiếng Pháp đầu tiên của Trại súc vật, Napoleon được gọi là César, cách đọc tiếng Pháp của Caesar,[1] dù bản dịch khác gọi nó là Napoléon.[5]
Hiện cuốn sách chống cộng nhất từ trước đến nay “Trại súc vật” đã có trên Internet. Các bạn chỉ cần vào mạng tìm kiếm http://googe.com đánh tên “ Trại súc vật là đọc được.
Trong cuốn sách này có bài thơ khóc đồng chí lợn Na-pồ-lê-on đã được đồng chí nhà thơ lớn nhất Việt Nam là Tố Hữu ăn cắp để viết thành bài thơ “ Đời đời nhớ ông Stalin” ( trích bài “ Tố Hữu có đạo thơ của George Orwell ?” của nhà văn, nhà giáo, dịch giả Phạm Vũ Lửa Hạ) :
“Song, đọc kỹ lại bài “Comrade Napoleon” trong tác phẩm của George Orwell và bài “Đời đời nhớ Ông” của Tố Hữu thì thấy có nhiều điểm tương đồng về ý tứ và nhịp điệu. Animal Farm xuất bản lần đầu ở Anh năm 1945. Bài thơ của Tố Hữu sáng tác năm 1953. Mời bà con đối chiếu (nhất là những chỗ tô màu giống nhau) để tự ngẫm xem có chuyện Tố Hữu đạo thơ của George Orwell hay không. Do chưa có điều kiện tiếp cận bản dịch ”Chuyện ở nông trại“, nên ở đây xin trích bản dịch của Phạm Minh Ngọc. (Dịch giả cho biết lời thơ được phóng tác, chứ không bám sát câu chữ.) Cập nhật ngày 4/3/2013Một bạn đọc mới chép giùm bài tiếng Việt trong bản dịch “Chuyện ở nông trại“. Mời xem ở phần phản hồi.
Công bằng mà nói, chắc khó có chuyện Tố Hữu (hẳn lúc đó đang ở chiến khu Việt Bắc) được đọc Animal Farm.  Có chăng, George Orwell đã quá tài tình khi tiên liệu và nhại được văn phong cúng cụ của văn nghệ sĩ CS.
Comrade Napoleon
Friend of the fatherless!
Fountain of happiness!
Lord of the swill-bucket! Oh, how my soul is on
Fire when I gaze at thy
Calm and commanding eye,
Like the sun in the sky,
Comrade Napoleon!
Thou art the giver of
All that thy creatures love,
Full belly twice a day, clean straw to roll upon;
Every beast great or small
Sleeps at peace in his stall,
Thou watchest over all,
Comrade Napoleon!
Had I a sucking-pig,
Ere he had grown as big
Even as a pint bottle or as a rolling-pin,
He should have learned to be
Faithful and true to thee,
Yes, his first squeak should be
‘Comrade Napoleon!’
Đồng chí Napoleon
Người là cha của những đứa trẻ mồ côi,
Là suối nguồn hạnh phúc muôn đời,
Là vầng thái dương chiếu sáng bầu trời.
Ánh mắt người ấm mãi lòng tôi.
Đồng chí Napoleon!
Người cho tôi bữa ăn lúc đói lòng.
Người cho tôi nệm rơm ấm mùa đông.
Người ngồi canh,
Cho bầy con giấc ngủ yên lành.
Con ơi!
Hạnh phúc muôn đời,
Là nhờ Đồng chí Napoleon.
Tên cha tên mẹ tên chồng,
Con có thể quên.
Nhưng tên người,
Vầng thái dương chiếu sáng đời đời
Con phải nhớ mãi không thôi:
Napoleon, Napoleon, người ơi!
Đời đời nhớ Ông (Tố Hữu)
Bữa trước mẹ cho con xem ảnh
Ông Stalin bên cạnh nhi đồng
Áo Ông trắng giữa mây hồng
Mắt Ông hiền hậu, miệng Ông mỉm cười
Stalin! Stalin!
Yêu biết mấy, nghe con tập nói
Tiếng đầu lòng con gọi Stalin!
Hôm qua loa gọi ngoài đồng
Tiếng loa xé ruột xé lòng biết bao
Làng trên xóm dưới xôn xao
Làm sao, Ông đã… làm sao, mất rồi!
Ông Stalin ơi, Ông Stalin ơi!
Hỡi ơi, Ông mất! đất trời có không?
Thương cha, thương mẹ, thương chồng
Thương mình thương một, thương Ông thương mười
Yêu con yêu nước yêu nòi
Yêu bao nhiêu lại yêu Người bấy nhiêu!
Ngày xưa khô héo quạnh hiu
Có người mới có ít nhiều vui tươi
Ngày xưa đói rách tơi bời
Có người mới có được nồi cơm no
Ngày xưa cùm kẹp dày vò
Có người mới có tự do tháng ngày
Ngày mai dân có ruộng cày
Ngày mai độc lập ơn này nhớ ai
Ơn này nhớ để hai vai
Một vai ơn Bác một vai ơn Người
Con còn bé dại con ơi
Mai sau con nhé trọn đời nhớ Ông!
Thương Ông mẹ nguyện trong lòng
Yêu làng, yêu nước, yêu chồng, yêu con
Ông dù đã khuất không còn
Chân Ông còn mãi dấu son trên đường
Trên đường quê sáng tinh sương
Hôm nay nghi ngút khói hương xóm làng
Ngàn tay trắng những băng tang
Nối liền khúc ruột nhớ thương đời đời.

Thứ ba, ngày 05 tháng ba năm 2013

ĐỜI ĐỜI ƠN BÁC NA PỒ LÊ ÔNG

Bài thơ này được chép lại từ lời bình của độc giả Phạm Thành Sơn trên bản tin thứ Ba 05-3-2013 của Anh Ba Sàm nhân dịp tiểu thuyết Chuyện Ở Nông Trại (Trại Súc Vật - Animal Farm) của George Orwell được xuật bản bằng tiếng Việt.  TSTG xin cảm ơn bác Phạm Thành Sơn về bài thơ vui và rất ý nghĩa này. 
Có một câu châm ngôn nổi tiếng trong tiểu thuyết Trại Súc Vật là "
Tất cả động vật đều bình đẳng, nhưng có một số loài động vật được bình đẳng hơn những loài khác".


Thương biết mấy khi gà con tập gáy
Tiếng đầu lòng em gáy “Napoleon”
Thương cha, thương mẹ, thương chồng
Thương mình thương một, thương ông thương mười
Nhờ ông mới có mặt trời
Nhờ ông mới có một đời tự do
Nhờ ông có bát cơm no
Nhờ ông gà gáy ó o vang hòa
Những con vịt nhỏ không cha
Thấy ông chúng nó khóc òa mừng vui
Những con chim nhỏ trên trời
Thấy ông chúng hót vạn lời ngợi ca
Con ngựa đang phi đường xa
Thấy ông ngựa hí như là sứơng rân
Bầy chó đang đứng trong sân
Thấy ông chúng nó bất thần sủa vang
Cuộc đời lòai thú sang trang
Nhớ ơn kẻ đã cưu mang chúng mình
Kể sao cho hết ân tình
Chỉ còn một cách làm thành trường ca
Ngày xưa khóc lóc xót xa
Ngày nay có khóc đó là quá vui
Ngày xưa xiềng xích trói đời
Có ông xiềng xích liền rơi rụng liền
Nhìn xem Tổ Quốc mọi miền
Con đường rộng mở thiêng liêng đón chào
Trên trời có mấy vì sao
Cũng không so được công lao Na Bồ
Từ đây sông Mã, sông Lô
Suối vui đời suối, sông hồ hởi sông
Từ đây trên khắp ruộng đồng
Không còn có cảnh bất công ê chề
Không còn tiếng sáo tái tê
Của người thổi sáo hành nghề thiến heo
Khi xưa ông đã từng leo
Giờ đây ông vẫn gieo neo hội đòan
Lãnh đạo cực khổ vô vàn
Còn hơn nhảy nọc mười ngàn con heo
Phải đâu là được gái heo
Ở đây thân chủ toàn heo nái xề
Thương ông thương trọn tình quê
Kính ông kính trọn lời thề trăm năm
Yêu ông em vẫn mong thầm
Hàng ngày ông có Nhân Sâm ăn hòai
Để cho sức khỏe dẻo dai
Để đời còn mãi còn hòai heo con
Còn heo, còn nứớc, còn non
Thì còn vạn tấm lòng son mong chờ
Nam Vang đẹp nhất Biển Hồ
Trần gian đẹp nhất..Na Bồ Lê Ông !
Hoan nghênh nhà thơ Hữu Thỉnh và nhà xuất bản Hội nhà văn do nhà văn Trung Trung Đỉnh làm giám đốc đã dũng cảm tột bậc cho xuất bản cuốn sách vĩ đại “ Trại súc vật” với một tên khác “ Chuyện ở nông trại” trong lúc nhân dân đang đòi thay bản hiến pháp độc tài bằng hiến pháp dân chủ. Cuốn sách nhằm chế giễu các đồng chí súc vật xây dựng chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản sẽ làm hả hê dân Việt Nam từng chịu đựng sự đàn áp dã man của những kẻ tự phong là “ dân chủ gấp triệu lần chế độ tư bản”.
Công lênh to lớn này của hai anh : Hữu Thỉnh và Trung Trung Đỉnh nhân dân Việt Nam sẽ còn ghi nhớ mãi.
Sài Gòn ngày 8-3-2013
Trần Mạnh Hảo
Trả lời Trả lời tất cả Chuyển tiếp Chuyển tiếp
xin chàoThư đếnSoạn thưThư mụcTùy chọn Mail


Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013

Tho Thai Ba Tan

Thái Bá Tân - Khuyên ông Trọng thật lòng

Thái Bá Tân
Tôi không biết ông Thiệu,
Yêu mến lại càng không,
Nhưng buộc phải thừa nhận
Một thực tế đau lòng,
Rằng ông ấy nói đúng,
Thời còn ở Miền Nam:
“Đừng nghe cộng sản nói.
Hãy xem cộng sản làm!”
Tôi sống ở Miền Bắc
Sáu mươi lăm năm nay,
Và buộc phải thừa nhận
Một thực tế thế này:
Rằng ta, đảng, chính phủ,
Thường hay nói một đàng
Mà lại làm một nẻo.
Nhiều khi không đàng hoàng.
Đảng, chính phủ luôn nói,
Mà nói hay, nói nhiều,
Rằng sẵn sàng chấp nhận
Những ý kiến trái chiều.
Vậy mà một nhà báo,
Nói ý kiến của mình,
Nói đàng hoàng, chững chạc,
Có lý và có tình,
Liền bị buộc thôi việc.
Ai cũng hiểu vì sao.
Không khéo lại tù tội.
Như thế là thế nào?
Như thế là các vị
Mặc nhiên thừa nhận mình
Không làm như đã nói,
Gây bức xúc dân tình.
Là một người yêu nước
Là công dân Việt Nam,
Tôi mong đảng đã nói,
Là nhất thiết phải làm.
Vì đó là danh dự,
Niềm tin và tương lai.
Hãy chứng minh ông Thiệu
Nói như thế là sai.
PS
Tôi không biết ông Trọng,
Yêu mến lại càng không,
Nhưng là chỗ người lớn,
Tôi thành thật khuyên ông
Rút cái giấy sa thải
Một nhà báo công minh.
Phần ông, nếu phục thiện,
Cũng nên xem lại mình.
Tôi nhận hưu nhà nước
Cũng đã mấy năm nay.
Hy vọng còn được nhận
Sau bài thơ ngắn này.
Admin gửi hôm Thứ Ba, 05/03/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?




Admin gửi lúc 00:00, 06/03/2013 - mã số 80943
THÁI BÁ TÂN - CỘNG SẢN
Vốn là anh thợ dịch
Suốt mấy chục năm nay.
Giờ buồn, tôi viết lại
Mấy đoạn trích dưới đây
Các trùm cộng sản nói
Về lý tưởng của mình.
Bảo đảm viết đúng ý,
Không thêm bớt linh tinh.
Elsin, ai cũng biết,
Trùm cộng sản Nga Xô:
Cộng sản không thể sửa,
Mà phải chôn xuống mồ.
Rồi ông Gorbachev:
Tôi bỏ nửa đời người
Theo lý tưởng cộng sản,
Tưởng nó đẹp nhất đời.
Thế mà giờ chua xót,
Phải tuyên bố điều này:
Cộng sản chỉ dối trá,
Luôn dối trá xưa nay.
Tiếp đến, một trùm nữa,
Ông Putin, người hùng:
Ngu mới tin cộng sản.
Theo cộng sản là khùng.
Từng sống với cộng sản,
Bà Merkel ngày nay
Là thủ tướng nước Đức
Thì phát biểu thế này:
Cộng sản thật đáng sợ,
Làm tha hóa con người,
Biến họ thành dối trá,
Thờ ơ và lõi đời.
Một người rất đáng kính,
Đức Dalai Lạt Ma
Của nước xưa Tây Tạng
Thì nói với chúng ta:
Công sản là cỏ dại
Trên đổ nát chiến tranh.
Nó là loài trùng độc
Trên rác đời hôi tanh.
Thế đấy, các bác ạ.
Tin hay không thì tùy.
Các vị ấy nói thế,
Tôi chẳng thêm thắt gì.
Các bác tự kết luận,
Rồi ngẫm về nước mình.
Cá nhân tôi, thú thật,
Tôi đọc mà thấy kinh.
Hà Nội, 27. 7. 2012

Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2013

Hội nhà văn Việt Nam - Nín đi kẻo thẹn với non sông

ội nhà văn Việt Nam - Nín đi kẻo thẹn với non sông

Chủ nhật - 03/03/2013 14:31
HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM
- Nín đi kẻo thẹn với non sông
Đỗ Hoàng
Bản tin Tin hội viên số 31/2013 ra thông báo của Uỷ ban Thường vụ Hội Nhà văn Việt Nam về công nhận kết quả giải thưởng năm 2012.
 
Trong thông báo có đoạn viết: " - Việc xét giải thưởng văn học năm 2012 của hôi (Hội Nhà văn Việt Nam) tiến hành theo đúng quy chế giải thưởng, các tác phẩm dự thi, dự giải năm 2012 là tác phẩm của các tác giả, dịch giả xuất bản từ 01/11/2011 đến 31/10/1012 - Quá trình xét giải từ cấp Sơ khảo đến cấp Chung khảođều được tiến hành công khai , dân chủ, tôn trọng ý kiến khác nhau và quyết định bằng phiếu bầu...hoàn toàn không có lợi ích nhóm, hoàn toàn không có cái gọi là phiếu trắng."
Nói thì hay ho quá! Anh hoàn toàn làm đúng quy chế, thủ tục đằng trời mà cuối cùng anh tặng giải cho những tác phẩm không xứng đáng, tác phẩm của phe nhóm, tác phẩm phi văn học thì tất cả các quá trình trên kia chỉ là bịp bợm, mị dân đều đáng vứt bỏ!
Giải thưởng văn học của Hội Nhà văn Việt Nam liên tiếp ba năm qua (2010 - 2011 - 2012) gần như các bộ môn: văn xuôi, thơ, lý luận phê bình, dịch thuật đều phi văn chương (Xin xem các bài viết của Trần Mạnh Hảo, Đỗ Hoàng, Nguyễn Hoàng Đức, Phạm Ngọc Thái, Lê văn Nghệ, Anh Hai Nam Bộ...in trên các trang mạng xã hội và trang mạng lề trái.
Về quy định tác phẩm dự thi xuất bản trong năm, xét liền giải thưởng trong năm (tác phẩm xuất bản từ 01/11/2011 đến 31/10/2012) là một quy định phản khoa học. Sách in trong năm ai biết mà xét thưởng được. Các tác phẩm mới xuất bản chưa đưa công luận, chưa có phê bình của công chúng làm sao có thể trao giải thưởng được?
Năm 2012 Hội Nhà văn Việt Nam đã thay đổi quy chế của mình ở các năm trước và các nhiệm kỳ trước để trục lợi để thao túng lợi ích nhóm!
Thể chế của Việt Nam là thể chế Đảng chủ (Đảng ta là đáng cầm quyền - Hồ Chí Minh) thì làm sao Hội Nhà văn Việt Nam ( Hội chính trị - xã hội nghề nghiệp - ăn tiền ngân sách - tiền thuế dân đóng) có thể làm việc dân chủ được. Nghe nó trái lổ tai lắm!
Quy định các tác giả có tác phẩm dự thi không tham dự hội đồng Sơ khảo và Chung khảo là một quy định chung chung, không khách quan.
Để giải thưởng công bằng, công tâm, khách quan, để những tác phẩm văn học đích thực của nước nhà, nhóm Tự lực văn đoàn có quy chế là thành viên của nhóm như: Nhất Linh, Khái Hưng, Hoàng Đạo, Thạch Lam, Thế Lữ, Xuân Diệu, Tú Mỡ, Nguyễn Gia Trí, Trần Tiêu) không tham dự giải. Vì vậy các tác phẩm đoạt giải của Tự lực văn đoàn đa phần còn mãi với thời gian. Những tác giả dù chỉ đạt giải thấp hoặc giải khuyến khích, thư khen cũng trở thành văn sỹ nổi tiếng truyền đến đời sau: Tế Hanh, Nguyễn Bính, Anh Thơ, Mạnh Phú Tư, Mộng Tuyết, Đông Hồ. Tự lực văn đoàn không có một đồng tiền nhà nước bảo hộ, Pháp thuộc nào tài trợ. Ban điều hành còn bị phong kiến, thực dân làm khó dễ nữa. Thế mà thành viên của Tự lực văn đoàn làm việc vì Tổ quốc Việt Nam lâu dài, vì nhân dân, vì nền văn học nước nhà!
Nếu Hội Nhà văn Việt Nam công tâm thì thành viên các Hội đồng nghệ thuật, Ban chấp hành không được tham dự giải. Đằng này ông tham dự tuốt tuột rồi còn viêt: - Các nhiệm kỳ trước đã có các nhà văn nổi tiếng trong BCH đã được giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam.
Bố mẹ bảo con trao giải thưởng thì con nào không trao(!)
Vì vậy từ khi thành lập Hội Nhà văn Việt Nam tháng 4 năm 1957 đến nay gần như các vị trong BCH và trong Hội đồng chuyên môn ít nhất một cắp giải thưởng. Nhà thơ Hữu thỉnh 4 lần đoạt giải không ít. Vừa rôi lại ẳm giải thưởng Hồ Chí Minh!
Chất lượng Giải thường của Hội Nhà văn Việt Nam càng ngày càng xuống cấp (đọc website : van nghecuocsong.com). Trong chống pháp, chống Mỹ và trước đây giải thưởng tuy mang nặng tuyên truyền, phục vụ sản xuất chiến đấu là chính nhưng còn đọc được; từ mươi năm lại đây và nhất là liên tiếp 3 năm vừa qua các tác phẩm được Hội Nhà văn Việt Nam, nhất là thơ thì không một ai đọc nổi, thưởng thức nổi.
Các nhà thơ, nhà văn trong ngoài Hội có phản biện, phản ứng thì Hội Nhà văn cho họ nói xấu, bôi nhọ Hội Nhà văn: - Việc nhận hay từ chối bằng khen là quyền của tác giả là chuyện bình thường. Nhưng nó bất bình thường bởi từ đó trực tiếp hay gián tiếp đã tạo ra một cái nhìn sai lệch về công tác xét giải thưởng và có những xúc phạm đến các thành viên của Hội đồng Sơ khảo và Chung khảo và chính các tác giả được giải (Tin hội viên - Đã dẫn)
Thật ra, các thành viên Sơ khảo và Chung khảo và Hội Nhà văn Việt Nam đã xúc phạm đến hội viên, đến các tác giả, đến công chúng và nền văn học nước nhà khi trao giải cho những tác phẩm yếu kém về nội dung và nghệ, những tác phẩm phi văn chương!
Các thành viên Sơ khảo, Chung khảo và Hội Nhà văn Việt Nam đã vì lợi ích nhóm, lợi ích cá nhân, bè phái, xin cho, tham nhũng nên đã làm việc không công tâm.
Hội Nhà văn Việt Nam còn không công tâm, không khách quan khi các báo, tạp chí của Hội chỉ in những bài khen tấng bốc các tác phẩm được giải, còn những bài phản biện, bài phê phán không báo, tạp chí nào của Hội in.
Những nhà văn, tác giả có bài phản biện các giải thưởng của Hội Nhà văn cũng bị Hội Nhà văn thù vặt không in tác phẩm sáng tác của họ lên các báo, tạp chí của mình trong nhiều năm qua. Nhà thơ Trần Mạnh Hảo ba mươi (30 năm) năm nay không được in bài nào.
Chính việc làm không oong tâm, không khách quan, vì lợi ích nhóm, tham nhũng của hội Nhà văn Việt Nam đã dẫn đến phản ứng của công luận. Thế nhưng BCH Hội Nhà văn vẫn nói:
Việc quyết định trao giải thưởng của hội Nhà văn Việt Nam năm 2012 và trao bằng khen của BCH Hội Nhà văn Việt Nam là chính xác minh bạch. Các tác phjẩm được giải thưởng và bằng khen của Hội Nhà văn Việt Nam đã cho thấy diện mạo và của đời sốngvăn họcViệt Nam năm 2012. (Tin hội viên - đã dẫn)
Có lẽ Bê Se (Đức), Aznzin (Thổ nhĩ kỳ), hai nhà hài hước vỹ đại của thế giới phải vái ba vái Hội Nhà văn Việt Nam vì Hôị Nhà văn Việt Nam là người thích đùa ...dai(!)
Đáng ra: - Nín đi kẻo thẹn với non sông.
(Hồ Xuân Hương)
Nhưng mà : Kể ra có tội với non sông!
Hà Nội, ngày 2 -3 -2013
Đ - H

Thứ Năm, 28 tháng 2, 2013

Ke pha bao Van nghe

Kẻ làm ô uế báo Văn Nghệ
                      (Nhân 65 năm báo Văn Nghệ ra số đầu tiên )


                                                                            Nhà văn : Trương Vĩnh Tuấn
                                                                     Nguyên Phó Tổng biên tập báo Văn Nghệ .

                      Tháng 3 năm 1948 tạp chí Văn Nghệ số 1 ra mắt bạn đọc do nhà thơ Tố Hữu là tổng biên tập đầu tiên của báo .
      Trải qua 65 năm đầy biến động báo Văn Nghệ luôn là diễn đàn của đội ngũ các nhà văn theo Đảng làm cách mạng là niềm tin yêu của bạn đọc cả nước ,  là một mặt trận tiên phong của cách mạng Việt Nam trong mỗi giai đoạn lịch sử .
   Rất tiếc kể từ giữa năm 2006 đến nay khi NGUYỄN TRÍ HUÂN phó chủ tịch hội nhà văn Việt Nam , sau khi quân đội cho nghỉ hưu về làm tổng biên tập , ông ta đã bôi lên trang sử truyền thống của báo Văn Nghệ những vết nhơ ô uế .
     Bắt đầu là liên kết với những phần tử bất mãn tổ chức những cuộc họp nhằm hạ bệ người tiền nhiệm , với những phát ngôn tùy tiện nhằm xóa bỏ mọi thành quả , cố gắng từ người tổng biên tập cũ và lập nên một liên minh ma quỉ , gây chia rẽ mất đoàn kết nội bộ trầm trọng , tôn cao và quảng cáo cho vị thế của cá nhân ông ta một cách lố bịch .
     Nhằm gây dấu ấn cho cá nhân . Dùng quyền tổng biên tập , ông ta thảo văn bản trực tiếp gửi tới từng thành viên  cái gọi là cải tiến tờ báo đòi xóa bỏ dòng chữ : VÌ TỔ QUỐC VÌ CHỦ NGHĨA XÃ HỘI , được in trang trọng trên đầu trang nhất của báo trong nhiều thập kỉ qua .
    Dùng quyền tổng biên tập cho in nhiều tác phẩm mang nội dung xấu nhằm minh họa cho những tài liệu phản động nói xấu Đảng và chủ tịch Hồ Chí Minh , xuyên tạc những thành quả cách mạng . Điển hình là các truyện SƯ ĐỒ ( VN số 39 ngày 27-9-2008 ) , LÀNG QUÊ THÌ MÊNH MÔNG ( VN số 20 ngày 14-5-2011 ) . Ban chấp hành hội đã kiểm điểm và nhắc nhở nhưng ông ta cố tình bỏ qua .
   Chắc không ai quên khi làm tổng biên tập tạp chí Văn Nghệ Quân Đội ông ta từng cho in những truyện ngắn rất xấu và quân đội đã thi hành kỉ luật ông ta với hình thức cảnh cáo toàn quân .
   Dùng tờ văn nghệ để in nhiều kì và không chọn lọc các tác phẩm của các nhà văn bên kia chiến tuyến . Đặc biệt nhân kỉ niệm 35 năm ngày chiến thắng 30-4 ông ta giành non nửa số báo ( 24 trang )  cho công bố hơn một chục truyện ngắn của các nhà văn đã từng phục vụ chế độ ngụy quyền, vi phạm nghiêm trọng tôn chỉ mục đích tờ báo, bán rẻ máu xương của hàng triệu ngưới làm nên chiến thắng 30-4 lịch sử .
    Trong khi các nhà khoa học đang thành tâm, trung thực góp ý với nhà nước về dự án bauxit gây bất ổn trong xã hội thì ông ta cho  in bài trên báo Văn Nghệ thóa mạ và chửi rủa các nhà khoa khọc ( vượt xa sự tranh luận góp ý ) gây bất bình dư luân. Thực tế ngày gần đây( ngày 25-2-2013) nhà báo Tống Văn Công trên báo lao động đã cho rằng ý kiến các nhà khoa học và đa số nhân dân cần được xem xét thấu đáo tránh những tổn thất cho đất nước về vấn đề bauxit .
    Ông ta đã đưa số lượng tờ báo Văn Nghệ về với con số thấp kỉ lục trong nhiều thập kỉ mà các nhà văn tiền bối đã dày công vun đắp . Tờ Văn Nghệ chỉ còn 7000 tờ mỗi kì ấy là kể cả 1000 tờ mà Hội Nhà văn đã trích ngân sách mua cho hội viên . Tờ Văn Nghệ trẻ chỉ còn 1500 tờ , và đang phải chắt bóp thu nhập của cán bộ để bù lỗ cho tờ này . Bạn đọc đang ngày càng quay lưng với tờ Văn Nghệ .
     Trái với đồng lương của người lao động ông ta vẫn giành cho mình mức lương khủng cao gấp nhiều lần các nhà văn làm nhiệm vụ tổ chức , biên tập , và vẫn không quên nhận xuất ăn trưa bên văn phòng hội , đây không chỉ là sự tham lam mà là vô liêm sỉ . ( ông ta đã có lương hưu của vị đại tá ) .
     Trụ sở tòa soạn báo được nhà nước đầu tư hơn chục tỷ với mục đích tạo mọi điều kiện để báo Văn Nghệ làm tốt hơn . Nhưng sau khi xây dựng xong ông ta không quan tâm đến mục đích phát triển tờ báo mà giành quá nửa diện tích cho thuê , vi phạm chế độ quản lý công sản của chính phủ, đặc biệt còn cho tư nhân mở quán café đèn mở nhảy nhót ban đêm gây bất ổn khu vực , số tiền cho thuê này xử dụng vào việc gì còn đang bị bưng bít , chỉ khi nào cơ quan có trách nhiệm công tâm kiểm tra mới rõ . Dầu vậy ông ta vẫn dối trá các cơ quan quan chức năng bằng cách báo cáo sai , làm giả chứng từ chi tiêu , tổ chức các cuộc hội thảo ma để nhiều năm xin tài trợ của nhà nước lên đến 1 tỷ 700 triệu mỗi năm .
       Từ một tờ báo có bề dày lịch sử đã bị ông NGUYỄN TRÍ HUÂN làm hoen ố . Đồng chí Chủ nhiệm Ủy ban kiểm tra Đảng ủy Hội nhiệm kỳ 2005-2010 đã có báo cáo gửi các cơ quan chức năng, đảng đoàn hội nhà văn, Ban Thường vụ Hội Nhà văn nhưng ngoài mấy cuộc kiểm điểm cho phải phép rồi tất cả lại rơi vào im lặng để ông ta tiếp tục gây những bất ổn cho báo Văn Nghệ .
    Vậy mà nghe nói ông ta tiếp tục về làm tổng biên tập TẠP CHÍ NHÀ VĂN , không biết đây là điềm lành hay dữ đối với tờ tạp chí nói riêng và đội ngũ các nhà văn làm báo trong hội nói chung .
       Hãy đợi hồi sau sẽ rõ.  Nhưng nhân cách của ông ta thì mọi người đã quá biết . Vốn là kẻ bất tài, thất đức vậy mà bằng sự lì lợm , láu cá ông ta đã ăn gian quá nhiều lộc đời . Những năm thập kỉ 80 của thế kỉ XX ông ta từng ngủ cả với vợ đồng nghiệp, đồng đội cùng chiến trường. Nhờ quan thày che chở ông ta vẫn vô sự. Khi làm Tổng biên tập tạp chí Văn Nghệ Q~uân đội ông ta ủng hộ cái văn hóa  CHÓ NGỦ VỚI NGƯỜI  nhưng vẫn leo được cái chức còm . Chỉ còn vài năm nữa ông ta bước vào tuổi THẤT THẬP CỔ LAI HY vẫn tiếp tục  tranh bằng được cái chức Tổng biên tập Tạp chí Nhà văn , sau khi đã phá nát tờ Văn Nghệ . Vơ vét sạch lộc đời , hậu họa đang chờ ông ta ở phía trước . Trới có mắt mà , hãy cứ để ông ta tận vét .
                                                                       Vĩnh Phúc , những ngày đầu xuân Kỷ Tỵ
                                                                                          T. V . T

Thứ Ba, 26 tháng 2, 2013

Vai loi voi TBT Nguyen Phu Trong

Vài lời với TBT ĐCS VN Nguyễn Phú Trọng

Nguyễn Đắc Kiên – Nhà báo, báo Gia Đình & Xã Hội
26-02-2013
Chương trình Thời sự VTV1, 19h, ngày 25/2 đưa phát biểu tại Vĩnh Phúc của TBT ĐCS Việt Nam Nguyễn Phú Trọng như sau: “Vừa rồi đã có các luồng ý kiến cũng có thể quy vào được là suy thoái chính trị, tư tưởng, đạo đức … Xem ai có tư tưởng muốn bỏ Điều 4 Hiến pháp không, phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng không? Muốn đa nguyên đa đảng không? Có tam quyền phân lập không? Có phi chính trị hóa quân đội không? Người ta đang có những quan điểm như thế, đưa cả lên phương tiện thông tin đại chúng đấy. Thì như thế là suy thoái chứ còn gì nữa!”(*)
Bằng tất cả sự tôn trọng với người đang đứng đầu một đảng chính trị của VN, tôi xin nói với ông Nguyễn Phú Trọng vài lời như sau:
Đầu tiên, cần phải xác định, ông đang nói với ai? Nếu ông nói với nhân dân cả nước thì xin khẳng định luôn là ông không có tư cách. Ông là Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam, nếu muốn dùng hai chữ “suy thoái” thì cùng lắm là ông chỉ có thể nói với những người đang là đảng viên cộng sản, ông không đủ tư cách để nói lời đó với nhân dân cả nước. Nếu ông và các đồng chí của ông muốn giữ Điều 4, muốn giữ vai trò lãnh đạo, muốn chính trị hóa quân đội, không muốn đa đảng, không muốn tam quyền phân lập, thì đó chỉ là ý muốn của riêng ông và ĐCS của ông. Ông không thể quy kết rằng đó là ý muốn của nhân dân Việt Nam. Tuy nhiên, cũng cần phải nhấn mạnh rằng, những ý muốn trên chỉ nên xem là của riêng ông TBT Trọng, chưa chắc đã là tâm nguyện của toàn bộ đảng viên cộng sản hiện nay.
Tiếp theo, xin đi vào nội dung, ông nói suy thoái về đạo đức. Tôi muốn hỏi ông, đạo đức của ông đang muốn nói là đạo đức nào? Đạo đức làm người? Đạo đức công dân? Đạo đức dân tộc VN? … Tôi tạm đoán là ông đang muốn nói đến đạo đức người cộng sản của các ông. Vậy, các ông cho rằng chỉ có đạo đức cộng sản của các ông là đạo đức đích thực? Thế ra, cha ông tổ tiên chúng ta, khi chưa có chủ nghĩa cộng sản vô đạo đức hết à? Thế ra, những người không theo đảng cộng sản trên thế giới là vô đạo đức hết à?
Tiếp theo, xin đi vào nội dung suy thoái chính trị, tư tưởng. Tôi muốn hỏi ông, chính trị, tư tưởng ông đang muốn nói là chính trị, tư tưởng nào? Có phải chính trị, tư tưởng của đảng cộng sản? Vậy ra chỉ có đảng cộng sản của các ông là duy nhất đúng à? Cá nhân tôi cho rằng, không một người có lương tri bình thường nào thừa nhận như thế. Cùng lắm ông chỉ có thể nói với các đảng viên cộng sản như vậy, nhưng ngay cả với các đảng viên cộng sản, ông cũng không thể quy kết tội suy thoái cho họ. Nếu không tin, ông thử đọc lại Cương lĩnh chính trị và Điều lệ đảng các ông ban hành xem. Không có điều nào nói xóa bỏ Điều 4 là suy thoái, muốn đa nguyên về chính trị là suy thoái, muốn phi chính trị hóa quân đội là suy thoái, chỉ có tham ô, tham nhũng…  đi ngược lại lợi ích của nhân dân là suy thoái. Ông đương kim tổng bí thư ĐCS VN thử đọc lại và nghĩ lại chỗ này xem.
Bây giờ, tôi trân trọng tuyên bố những điều tôi muốn:
1- Tôi không chỉ muốn bỏ Điều 4 trong Hiến pháp hiện hành, mà tôi muốn tổ chức một Hội nghị lập hiến, lập một Hiến pháp mới để Hiến pháp đó thực sự thể hiện ý chí của toàn dân Việt Nam, không phải là ý chí của đảng cộng sản như Hiến pháp hiện hành.
2- Tôi ủng hộ đa nguyên, đa đảng, ủng hộ các đảng cạnh tranh lành mạnh vì tự do, dân chủ, vì hòa bình, tiến bộ của dân tộc Việt Nam, không một đảng nào, lấy bất cứ tư cách gì để thao túng, toàn trị đất nước.
3- Tôi không chỉ ủng hộ xây dựng một chính thể tam quyền phân lập mà còn muốn một chính thể phân quyền theo chiều dọc, tức là tăng tính tự trị cho các địa phương, xây dựng chính quyền địa phương mạnh, xóa bỏ các tập đoàn quốc gia, các đoàn thể quốc gia tiêu tốn ngân sách, tham nhũng của cải của nhân dân, phá hoại niềm tin, ý chí và tinh thần đoàn kết dân tộc.
4- Tôi ủng hộ phi chính trị hóa quân đội. Quân đội là để bảo vệ nhân dân, bảo vệ tổ quốc, bảo vệ cương vực, lãnh thổ không phải bảo vệ bất cứ một đảng phái nào.
5- Tôi khẳng định mình có quyền tuyên bố như trên và tất cả những người Việt Nam khác đều có quyền tuyên bố như thế. Tôi khẳng định, mình đang thực hiện quyền cơ bản của con người là tự do ngôn luận, tự do tư tưởng; quyền này mỗi người sinh ra đã tự nhiên có, nó được nhân dân Việt Nam thừa nhận và tôn trọng; quyền này không phải do đảng cộng sản của các ông ban cho, nên các ông cũng không có quyền tức đoạt hay phán xét nó. Vì thế, tôi có thể xem những lời phán xét trên của ông, nếu có hướng đến tôi là một sự phỉ báng cá nhân. Và tôi cho rằng, những người nào chống lại các quyền trên là phản động, là đi ngược lại với lợi ích của nhân dân, dân tộc, đi ngược lại xu hướng tiến bộ của nhân loại.
—–
(*) Nguồn: Chương trình Thời sự VTV1, 19h, ngày 25/2; phần âm thanh và gỡ băng của Anhbasam.